Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3655 lượt.
đạo, mang theo lực sát thương yếu ớt, lại không tạo ra bất cứ uy hiếp gì cho Đồng gia.
Lỗ mũi Phục Linh nhíu lại, để xuống súng pháo kinh người, sau đó chán nản trở lại trên giường, vứt đôi giày sang một bên, nằm ngửa hình chữ đại(大), nghiêng đầu nói với anh.
“A a, đến đây đi, không đến chị cũng không cười em.”
Ôi trời? Đang diễn kịch sao?
Cô cho là như vậy sẽ hù doạ được Đồng gia, nhưng không ngờ sau khi cô nói xong câu đó, Đồng tiên sinh lập tức biến thành mãnh thú kiếm ăn, lập tức nhào lên người cô, thở dốc trầm thấp bên tai Phục Linh, âm thanh giống như gió lớn cuồn cuộn.
Mang theo một ít kích động vội vàng.
“Tiểu yêu tinh!” Đồng Trác Khiêm khẽ quát, lật người, cho đến khi trên giường vang lên âm thanh vang dội.
——
Một trận kích tình kiệt liệt qua đi, Phục Linh từ trong phòng tắm đi ra, vẻ mặt u oán nhìn Đồng Trác Khiêm, giống như muốn chặt anh thành tám khúc, ngược lại, anh rất dễ chịu, còn làm bộ làm ra dáng vẻ suy nghĩ? Đúng vậy, chính là suy nghĩ?
Suy nghĩ chuyện liên quan đến anh em của anh.
Bởi vì cô mang thai cho nên không thể làm tình, như thế nào cũng phải buộc cô lấy tay giải quyết cho anh mới được, cô lại nói: “Chẳng phải anh cũng có tay đó sao? Hơn nữa tay của anh còn lớn hơn tay em đúng không? Cũng cảm thấy thoải mái hơn, hơn nữa bàn tay anh còn thô ráp, ma sát sẽ kích thích hơn.”
Sau đó Đồng gia lạnh lùng nói một câu hoàn toàn đánh bại Phục Linh.
“Nếu như em có thể lấy tay giải quyết nhu cầu của chính mình, thì hãy nói với anh.”
Trong nháy mắt đó, Phục Linh lâm vào thật sâu im lặng.
Cô ngồi trên giường, một tay chống đầu, một tay nhàn rỗi, cẩn thận lấy đầu óc suy nghĩ, tại sao trên thế giới này lại có loại người da mặt vừa dày lại không biết xấu hổ như vậy?
Một lát sau, cô buông tha cho mình, bởi vì không tìm ra được đáp án.
Mà kết quả thì sao? Đương nhiên là bị Đồng gia lấy các loại lý do giày xéo một vạn lần lại một vạn lần.
Lúc này trên chiến trường là một mãnh hộn độn, Đồng gia muốn hút thuốc lá, nhưng bây giờ anh đã bắt đầu đình chỉ, cũng không biết anh nghe ở đâu mà biết được phụ nữ có thai tuyệt đối không được ngửi thấy mùi thuốc lá, từ đó về sau, Đồng gia liền cự tuyệt quan hệ với thuốc lá.
Thật ra thì có lúc, Phục Linh nhớ tới điểm này, cảm thấy thật sự vui mừng, mệt mỏi cũng ít đi.
“Đi thôi, xuống ăn cơm.”
Phục Linh không nhìn anh.
Sau khi trải qua tiết mục kích tình tràn đầy thuốc súng, thật xấu hổ, cô không dám nhìn vào ánh mắt cười nhạo như Phật Di Lặc của Đồng phu nhân nữa.
Này——
Trong lòng đang lo lắng, giống như có tật giật mình.
“Đi.” Thấy cô không phản ứng, Đồng gia muốn trực tiếp ôm cô xuống lầu, trong nháy mắt khi bàn tay anh đụng phải eo cô, Phục Linh lập tức nhảy dựng lên.
Hình như trong nháy mắt đó, con mắt của Đồng Trác Khiêm cũng trợn tròn ra ngoài.
Kẻ trộm doạ người kẻ trộm doạ người.
“Mạnh Phục Linh, em đàng hoàng một chút cho Lão Tử.”
“Thình thịch——“ Phía dưới, không biết cái nồi của người nào rơi xuống đất, văng đầy nước canh.
Đã qua bảy giờ, ánh trăng đã treo lên đầu cành, tỏa sáng trong bóng đêm.
Phục Linh ngồi ngay ngắn trên bàn ăn, đàng hoàng đúng kiểu bà già có thai, lo ăn cơm không nói một tiếng, nhìn mọi người cũng không nhìn.
Mà nhà họ Đồng ăn cơm cũng cực kỳ nhanh, ba miệng ăn xong buông đũa xuống, nhìn Phục Linh ăn.
Đôi mắt khép hờ mang theo khí lạnh khiến toàn thân Phục Linh nổi da gà.
Đối diện, Đồng phu nhân ho nhẹ, trên tay vẫn còn sưng đỏ.
Phục Linh đưa tay cẩn thận nắm tay Đồng phu nhân, dáng vẻ rất tiếc hận áy náy, mở hộp thuốc mỡ bôi lên chỗ bị phỏng của Đồng phu nhận, ấp úng nói: “Mẹ, em thấy đây là thế nào? Sao mẹ lại không cẩn thận như vậy?”
Lời nói này?
Giống như một người con gái hiền lành.
Trong lòng Đồng phu nhân vui mừng, cảm giác lo lắng lúc trước đã bay đi rồi, được gọi cảm thấy thật thoải mái, trao đổi ánh mắt với Đồng Trác Khiêm.
Ánh mắt như muốn nói: tìm rất tinh mắt.
Nhận lấy tín hiệu của Đồng phu nhân, Đồng Trác Khiêm nheo mắt, nói thẳng ra: “Mẹ, ánh mắt mẹ là sao?”
Đồng phu nhân ngẩn ra rồi nói: “Tìm chỗ đi đi, mẹ với Phục Linh nói chuyện chút.”
Đồng Trác Khiêm không nói nhiều, chỉ gật đầu rồi đi lên lầu.
Phục Linh nhìn anh thong thả bước đi mà ngẩn người, mẹ kiếp, anh đi bảnh bao thế cơ à? Không thèm nói mình một tiếng?
Sau nửa tiếng, Phục Linh bôi thuốc cho Đồng phu nhân, hàn huyên tâm sự với bà một chút, cô hít sâu hỏi: “Mẹ, sáng mai con muốn đi thăm mẹ con.”
“Không được.” Không suy nghĩ nhiều Đồng phu nhân nhanh chóng từ chối.
Tuy rằng bà là người có chuẩn mực đại đức nhưng với một phụ nữ mang khí chất quý tộc nên biết nhiều hơn bình thường, trong khoảng thời gian xảy ra chuyện này, nếu Phục Linh đi ra ngoài một mình chắc chắn 100% là sẽ xảy ra chuyện.
Mà bây giờ con bé tuyệt đối không được có chuyện gì.
Thấy Phục Linh đang tính nói lại, Đồng phu nhân lập tức đứng dậy: “Mẹ mệt rồi, cũng đã trễ, con lên nghỉ ngơi sớm đi