Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3632 lượt.
úng là cảm giác có chút đau.
Hoa Chân cũng đi tới nhìn một chút, lập tức nổi đầy da gà, cô vẫn kiêu ngạo với kỹ thuật làm thịt người không thấy máu của mình, nhưng cô gái này còn ngoan độc hơn.
Lai Lịch cũng đi tới, lúc nhìn thấy cái đó, liền che kín hạnh phúc của mình, cười đến xinh đẹp khác thường: “Khẩu vị của Hướng tiểu thư thật là nặng.”
Ánh mắt Hướng Oản lập tức dời đến bộ vị của Lạc Lịch, sau đó nói: “Qúa nhỏ, không có hứng thú.”
Ách——
Nhỏ?
Đột nhiên Lạc Lịch quay đầu nhìn Hoa Chân, ánh mắt nhích tới nhích lui, giống như đang hỏi: nhỏ sao? Nhỏ sao? Thật sự nhỏ sao?
Vẻ mặt Hoa Chân đỏ lên, cô gái luôn mạnh mẽ tỉnh táo từ trước đến giờ lại đỏ mặt, mặc dù kỳ lạ, nhưng nhìn thật xinh đẹp.
Trí nhớ của cô quay trở lại một đêm điên cuồng kích tình từ rất lâu.
Sau đó mặt của cô càng thêm đỏ.
Ai nói nhỏ? Nhỏ sẽ đau như vậy sao?
Nhìn ánh mắt trao đổi giữa hai người, Hướng Oản cười cười: “Tôi nói giỡn, tôi chưa từng thấy qua, với lại, tôi không thích dạng đàn ông ẻo lả như thế, tôi thích——Đồng g—i—a——” Một chữ cuối cùng kia kéo thật là dài, làm cho Đồng Trác Khiêm run rẩy, sau đó Hướng Oản lấy tư thế Titanic chìm xuống biển ôm lấy Đồng Trác Khiêm.
Đồng Trác Khiêm lập tức tránh ra, không muốn để ý cô gái không có đạo đức này.
“Hừ, nếu anh cho tôi ôm một cái, sờ một cái, nói không chừng tôi sẽ cho anh thuốc giải, bằng không cô gái của anh sẽ chờ——”
Ánh mắt Đồng gia nhíu lại, Hướng Oản cười cười, không nói mấy chữ cuối cùng kia ra khỏi miệng, mỉm cười hỏi: “Có cho sờ hay không?”
“Cô còn chưa sờ đủ sao?”
Không nói còn tốt, vừa nói ra những lời này, Hoa Chân và Lạc Lịch liền hiểu lầm, lấy ánh mắt gian phu dâm phụ nhìn Đồng Trác Khiêm và Hướng Oản.
Sắc mặt Đồng Trác Khiêm lạnh lẽo.
Nghĩ cái gì vậy? Trước khi nhìn thấy Hướng Oản cũng biết thần kinh cô gái này có vấn đề, thấy đàn ông liền muốn giở trò, không có chút kiên kỵ nào.
Anh chỉ nói là, binh lính và thượng cấp, những người trong nhà nước kia, có ai mà chưa bị cô ta sờ qua sao?
Hướng Oản nghe anh nói như vậy, lại thở dài xa xôi, thật giống như Đậu Nga kêu oan.
“Mẹ kiếp, bây giờ cả ngày đều sống trong học viện nữ sinh, liếc mắt nhìn xung quanh, máy bay rơi đầy đất, đôi chân lại giống như rừng rậm, tôi sắp sụp đổ rồi, ghê tởm nhất là, sau khi ăn cơm, một đám nhóc nhỏ tuổi não tàn còn tới trêu đùa tôi.”
“Kết quả sao?” Những lời này là Lạc Lịch hỏi.
Hướng Oản cười một tiếng: “Đánh về với ông bà.”
Quả nhiên là như vậy.
“Ừ——” Hướng Oản trực tiếp ném thuốc giải cho Đồng Trác Khiêm, sau đó xoay người rời đi: “Tôi trở về học viện, nếu không lát nữa thầy giáo điểm danh, bị phát hiện, phải phạt đứng.”
Kết quả là, không ai để ý đến cô.
Hướng Oản lắc đầu một cái, ám hiệu bọn họ không hiểu phong tình, sau đó muốn bỏ đi.
Người đàn ông giống như thi thể nằm trên mặt đất từ từ khôi phục ý thức, sau đó mở miệng nói: “Hướng gia——”
“Trời——”
Có trời mới biết Hướng Oản không thích cách xưng hô này đến bao nhiêu.
Sau khi người kia nói xong, giống như phát hiện toàn thân mình không còn cảm giác, nhất là nơi quan trọng nào đó truyền tới cảm giác đau đớn không nói nên lời.
Sau đó, ý thức của hắn thanh tỉnh, một tiếng kêu vang lên, hôn mê bất tỉnh.
“Không thú vị.” Hiểu ý cười cười, đột nhiên Hướng Oản tăng nhanh tốc độ, lấy tốc độ sấm sét rời đi, từ trước đến nay cô luôn kỳ lạ khác người như vậy.
Đây mới đúng là cô gái đối nghịch với ông trời.
Cuộc chiến này còn tiếp tục hay không tiếp tục đây?
Chắc chắn Đồng Trác Khiêm sẽ không ngu ngốc mà tiếp tục ở lại, bây giờ phân ra thắng bại đã không còn là chuyện quan trọng, bởi vì thuốc giải đã nằm trong tay anh, không cần hao phí thời gian nữa.
Anh lạnh lùng xoay người, lấy tốc độ cực nhanh nhảy lên chiếc xe của mình, chạy băng băng trên đường, lúc đi còn không quên nói lại.
“Đem người này đến quân khu dùm tôi, cám ơn.”
Một là người đứng đầu giới ngầm Italy, một là nữ sát thủ đứng thứ nhất trong xã hội đen, lại có thể lưu lạc thành người đưa “thi thể” là sao?
Tất cả mọi chuyện, đều bởi vì sự xuất hiện của một người tên là Hướng Oản.
Hoa Chân rất tò mò về Hướng Oản này.
Mặt trời trôi dạt về phía Tây, đã đến buổi tối.
Đồng Trác Khiêm chạy thẳng về nhà, tốc độ lái xe của anh đặc biệt nhanh, giống như cao thủ đua xe liều mạng trên đường đua của mình.
Cũng không ai biết, anh chỉ muốn nhanh một chút trở về, nhanh một chút trở về nhà mà thôi.
Có trời mới biết một phút khi thuốc giải rơi vào tay anh, cảm giác đó.
Cả ngày lẫn đêm lo lắng và sợ hãi nhiều như vậy, còn có ý nghĩ suýt chút nữa là mất đi Phục Linh, làm mỗi một lần nhớ đến liền làm cuộc sống mỗi một lần trôi qua trong bất an.
Âm thanh ùng ùng truyền đến, vô số tiếng kêu mạnh mẽ đồng thời phát ra, hai phi cơ trực thăng lẩn quẩn trên bầy trời, tiếng rầm rú to lớn giống như sắp chạm đất, giống như một phút nữa sẽ hạ xuống từ trên bầu trời.
Trong chớp mắt, nhìn thấy tình thế không đúng, ch