Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3629 lượt.
La chảy ra thì còn ai vào đây nữa, ngày hôm qua sau khi anh bị tập kích liền phong toả toàn bộ, mọi chuyện đều tiến hành trong bí mật, không có bất kỳ kẻ nào biết được, mà sáng sớm ngày hôm nay, tin tức làm người ta kinh ngạc liền truyền khắp trên đường cái, nhà nhà đều biết.
Nhất định là người nhà họ La cũng biết được anh chắc chắn sẽ lấy được tin tức có lợi cho anh từ trong miệng người ám sát may mắn còn sống đó.
Mà bây giờ, tin tức này lan ra, chắc chắn được trung ương coi trọng, nhất định sẽ cử người đến thẩm vấn chuyện này, trải qua quy trình kỹ thuật, trải qua tay chân nhiều người, đương nhiên không tránh được người nhà họ La.
Nếu tránh không được, bọn họ sẽ thủ tiêu người này.
Thật đúng là kế hay!
Mà bây giờ, anh cũng không cần suy nghĩ nhiều như vậy, việc nên làm bây giờ là trị tận gốc virus trong cơ thể Phục Linh, sau đó anh có thể chân chính yên tâm làm những chuyện khác.
“Tốt lắm, vợ chồng son tán gẫu đi, mẹ đi dọn dẹp một chút, đợi lát nữa liền ăn cơm.”
Đồng Trác Khiêm gật đầu, sau đó trực tiếp lôi kéo Phục Linh lên lầu, vừa vào phòng liền gọi điện kêu Bùi Uyên tới.
Anh nhìn Phục Linh, mấy tháng nuôi dưỡng làm cô mập lên không ít, không có vẻ rườm rà, ngược lại tăng thêm mấy phần đẫy đà, hơn nữa ngực của cô——
Nghĩ như vậy, trong mắt anh dấy lên ngọn lửa sâu kín.
Phục Linh đảo mắt nhìn anh, lập tức nổi lên vô số da gà, run rẩy, trong lòng có chút hốt hoảng nhìn Đồng Trác Khiêm: “Anh. . . . . sao vậy?”
“Coi trọng em——”
Ngay lập tức, thân thể anh đặt lên thân thể mềm mại tinh tế, sau đó suy nghĩ có nên hôn đôi môi đỏ mọng hay không——
Trong đầu Phục Linh giống như xuất hiện lửa cháy, nhiều ngày như vậy, cô và Đồng Trác Khiêm đều ngủ chung, ngoại trừ tay chân người này có chút lưu manh, chính xác là bởi vì quan tâm đứa nhỏ mà không có làm gì cô, nhưng hôm nay, thân thể anh nóng bỏng, môi anh nóng rực, thiếu chút nữa là thiêu đốt lý trí của cô.
Phục Linh từ trong khe hở lộ ra ngón tay, sau đó bấm tay tính toán.
Em gái nó, hôm nay đúng là ba tháng lẻ một ngày. . . . .
Có cần chính xác đến như vậy hay không?
Cô suy nghĩ miên man như vậy, đột nhiên cảm thấy trước ngực lành lạnh, có cảm giác ấm áp dính vào nơi mềm mại của mình, nhẹ nhàng đụng tới, sau đó gặm cắn, mang đến một trận lại một trận cảm giác tê dại, giống như cảm giác mềm mại khi bị trục xuất ở Thiên Đường.
Tay của anh chơi đùa xung quanh, giống như có dòng điện chạy qua, làm cho nơi nhạy cảm của cô đứng lên, thỉnh cầu anh.
Về chuyện giữa nam nữ này, đã lâu rồi Phục Linh không có làm, đương nhiên cô cũng muốn, dù sao thì thân thể phụ nữ có thai càng thêm nhạy cảm, càng thêm không chịu nổi kích thích.
Đã nhận ra Phục Linh thẹn thùng, muốn chống cự nhưng cũng nghênh đón, Đồng Trác Khiêm cười tà mị——
Không khí lạnh lẽo đánh tới, ngón tay Phục Linh sờ tới thân thể của mình, chạm vào tay không phải là đồ ngủ bằng tơ lụa, mà là da thịt nhẵn nhụi nổi lên da gà của mình, giống như là ngày ngày ngâm mình trong sữa tươi, mềm mại, trắng nõn, xinh đẹp không nói nên lời.
Đồng Trác Khiêm nhìn cô, lửa nóng trong mắt càng sâu hơn, giống như thấy được bảo bối yêu thích không thể buông tay trong cuộc đời này.
Đã ba tháng rồi sao…
Anh cong khóe môi cười rất tà mị, trong mắt như có ánh lửa lấp lánh.
Phục Linh nhìn anh như vậy có hơi sợ hãi, nhưng trong lòng cũng rất mong đợi.
Anh luôn là vậy, bộ dáng luôn khiến cho những người phụ nữ si mê mình.
Phục Linh cũng cười theo anh, hào phóng và đầy quyến rũ, dáng vẻ mềm mại ánh mắt đáng yêu nhìn Đồng Trác Khiêm.
Ánh trăng ở phương xa, chim đậu trên cành, hôm nay đúng là một đêm triền miên mỹ lệ…
Kết quả của một đêm điên cuồng chính là… ngủ đến mặt trời lên cao cũng không dậy nổi, Phục Linh xoa cái eo đau nhức và cái chân đang chuột rút chậm rãi bước xuống giường, đi rót một ly trà uống.
Thật ra là trước khi trời sáng thì cô đã bị đánh thức, mơ mơ màng màng nhìn Đồng Trác Khiêm mặc quần áo đi ra ngoài, hình như thời gian lúc đó là khoảng 6, 7 giờ, không biết anh đi làm gì.
Tối qua có ăn gì đâu, lại kéo cô trên giường không tha, sau đó mẹ Đồng kêu xuống ăn cơm, anh mới thả cô ra nhưng vẫn không cho cô xuống giường!
Tùy tiện thay bộ đồ trong nhà rồi đi xuống nhà ăn cơm.
Sau đó lại vui vẻ đi lên lầu, Phục Linh như muốn chết đi, rơi lệ đấm ngực lên án Đồng Trác Khiêm.
Mẹ nó, cuối cùng là phạm phải tội lỗi gì mà ngay cả cơm cũng không đi xuống ăn được? Đến cùng là *** xảy ra tình trạng gì? Ngay cả một chút âm thanh cũng không có.
Nhìn dáng vẻ con trai nhà mình đắc ý đi lên phòng, Đồng phu nhân dường như muốn giữ chặt anh, có chuyện nhưng lại không nói nên lời, dáng vẻ này thật sự rất buồn cười.
Oành một tiếng, Đồng Trác Khiêm đi vào phòng.
Đồng phu nhân ngửa mặt lên, ra vẻ ưu thương, liếc mắt nhìn cửa đã đóng lại, suy nghĩ rồi nói: “Nhẹ nhàng linh hoạt, phải cẩn thận cháu đức tôn của mẹ…”
Đáng tiếc, những lời chỉ có mình bà nghe được.
Hôm nay P