Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343607
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3607 lượt.
ông nói chuyện nữa, cứ như vậy để mặc anh ôm, trên người anh có một loại yên tĩnh khiến cô cảm thấy an ổn.
Đây là điều trước giờ cô chưa bao giờ cảm nhận được, cho dù trước kia có yêu Lục Cảnh Sinh sâu đậm đến đâu cũng không có cảm giác này, cô chỉ cảm thấy mọi thứ như gần như xa, mỗi ngày đều sống trong lo lắng và sợ hãi.
Mà bây giờ lại không giống vậy.
Cho dù hiện tại cô đang tức giận, nhưng cứ an tĩnh ở trong ngực anh, không có bất kỳ động tác nào, nhưng cô vẫn thấy ấm áp vô cùng.
Được anh ôm như vậy, giận thì cũng đã hết rồi, đột nhiên Lạc Sâm thổi thổi vào lỗ tai cô, ngứa ngứa kích thích thần kinh cô.
“Anh chỉ là muốn cho em một kinh hỉ, cố ý đặt trên bàn mà còn không xem, thế nào cũng muốn anh lấy tới mới chịu xem.”
Trường An rầu rĩ nói: “Vậy anh cũng phải nói trước cho em, Phục Linh và em là bạn bè thân thiết như vậy, em muốn chuẩn bị cho cô ấy một món quà, bây giờ thời gian gấp như vậy, em phải chuẩn bị thế nào đây?”
“Anh đã chuẩn bị xong hết rồi.”
Thật ra trong lòng cô biết anh sẽ nói như vậy, nhưng như thế chính là mọi quyền quyết định đều nằm trong tay người đàn ông, mặc dù không nói là không tưởng tượng được, nhưng cho dù có chuẩn bị nhiều thế nào cũng không bằng tự tay cô chọn lựa hoặc làm một thứ gì đó.
Đối với Phục Linh, cô không muốn tùy tiện như vậy
Ba ngày trước, Phục Linh nhận được tin mình sắp sửa kết hôn.
Nhất thời vừa vui sướng, khiếp sợ, vừa kinh ngạc, vô số loại tâm tình kéo tới, cô ão não, ão não tại sao ngay cả một buổi cầu hôn đơn cũng không có, đã quyết định kết hôn?
Cô than thở, than thở vì mình sắp sửa đi vào phần mộ hôn nhân, mỗi một lần đi ngang qua phòng của mình, thật giống như đang nhìn thấy một cái quan tài.
Cô vui sướng, vui vì rốt cục có thể lấy Đồng Trác Khiêm, sau đó hai người có thể cùng nhau sống một cuộc sống vui vẻ.
Sauk hi biết được tin tức, mỗi ngày bà Đồng đều nhìn cô khi thì than thở, khi thì cười khúc khích, lát sau lại nhíu mày.
Không ai nghe cô nói chuyện, trong nháy mắt Phục Linh cảm trong lòng mình trống rỗng , mỗi sáng sớm tĩnh dậy, chăn bên cạnh vẫn còn hơi ấm , nhưng vẫn không nhìn thấy Đồng Trác Khiêm , căn nhà mỗi ngày đều rất yên lặng, trừ bà Đồng chăm sóc cô thì không có ai khác.
Trong khoảng thời gian này, Đồng Trác Khiêm cũng bận rộn nhiều việc, không có nhiều thời gian quan tâm cô, cô cũng thông cảm.
Nhưng là loại cảm giác này, thật sắp làm cho cô hỏng mất!
Vì vậy, Mạnh đại tiểu thư quyết định, muốn đi ra ngoài dạo một vòng.
Nhưng là khổ nổi không có nơi nào muốn đi!
Nhìn trời đã sắp chiều , vì vậy Phục Linh trịnh trọng quyết định, trở lại chốn cũ!
Đối với cô mà nói, chốn cũ cũng chỉ có cái bar đó mà thôi .
Đối với chút kinh nghiệm lần trước, Phục Linh không dám mạo hiểm một người lén đi ra ngoài, mà mặc bộ quần áo thoải mái mang một đôi giày vảo, dùng chiếc Maserati Đồng gia vừa mua cho cô đi ra ngoài cùng với một đám vệ sĩ.
Phô trương như vậy, bà Đồng cũng không có lo lắng lắm, liền để Phục Linh đi, chính mình thì dọn dẹp một chút rồi đi tìm hàng xóm chơi mạt chược.
"**! Xe nổi tiếng thế giới thật không thể đùa, thật tốt!” Phục Linh tự đáy lòng thở dài, mặc dù nhà cô cũng coi như giàu có, nhưng nhiều lắm cũng chỉ mua một chiếc BMW , nhưng bởi vì người cha keo kiệt của mình, đừng nói tới BMW đến Cherry QQ cũng không chịu mua, chỉ có thể tự cầm đồng lương ít ỏi của mình đi mua một chiếc xe chạy bằng điện .
Đáng giận nhất là, chiếc xe chạy bằng điện quý giá của cô, lại bị lấy cắp trong một đêm gió lớn.
Tên khốn nào lại không biết xấu hổ như vậy chứ, trù cho hắn bất lực.
Cũng không muốn nhớ lại những chuyện hao tổn tâm trí kia , Phục Linh ôm tâm tình vui sướng ngồi trên xe mới của mình, phiền muộn trong lòng cũng vơi đi không ít.
Trước đó vài ngày có cảm giác giống như chim nhỏ bị nhốt trong lồng tre, cả ngày trừ đi dạo trong sân còn lại là núp ở trong phòng ngủ, trên mặt cũng dài ra không ít, bởi vì cô vốn rất gầy , bụng mặc dù chính xác đã mang thai hơn bốn tháng , khi mặc quần áo thể thao thùng thình cũng không nhìn ra được.
Vẫn còn bộ dáng sinh viên đại học thanh thuần như lúc ban đầu, nhưng gần đây, sinh viên đại học có khuynh hướng càng lúc càng lộng lẫy.
Xe rất nhanh đã ngừng lại ở trước cửa quán bar, hiện tại là bảy giờ, chính xác là thời gian hoạt động của quán bar, trước kia Tiểu Nhạn thanh lệ từng đứng ở cửa cái đó, bây giờ đã đổi thành hai mỹ nữ có vóc dáng bắt mắt.
Xe được hộ vệ lái vào bãi đậu xe, Phục Linh cũng đi theo, dù sao quán bar cũng là nơi khoe tiền bạc, nếu đi ra từ một chiếc xe xịn, không chừng lại trở thành con khỉ bị vây xem.
Vì lý do an toàn, hơn là khiêm tốn, Phục Linh không biết từ nơi nào tìm được một cái nón lưỡi trai, trực tiếp đi vào trong quán bar.
"Tiểu thư, đợi một chút."
Phục Linh tà nghễ hỏi: "Chuyện gì sao?"
"Hôm nay sảnh đã có người bao hết, không có thiệp mời thì không thể vào, xin tiểu thư hãy lấy thiệp mời."
Chết tiệt, vốn đang ôm