Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343597
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3597 lượt.
ng phu nhân ngồi trên bàn ăn, mà đối diện với bà là Kim Gia.
Phục Linh thật sự không muốn nhìn thấy người đàn ông này, hắn là sự tồn tại đáng sợ, mỗi một lần thấy hắn, cô sẽ cảm thấy cả người mình đang run rẩy.
“Phục Linh, bạn con đã tới từ sớm, nói là muốn tặng quà cho con.”
Tặng quà?
Phục Linh cũng có chút tò mò.
“Mẹ đên phòng bếp chuẩn bị thức ăn, một lát nữa ăn điểm tâm.” Vừa nói xong Đồng phu nhân liền cười đi vào phòng bếp.
“Anh tới đây làm gì?”
Kim Gia cười một tiếng, chỉ vào cái nồi lớn trước mặt nói: “Tặng quà cho cô.”
Dợi đến khi Phục Linh đi đến trước bàn ăn, Kim Gia đột nhiên mở nắp nồi, một cỗ hơi thở làm người Trường An cảm thấy buồn bực xông vào mũi Phục Linh, làm cô suýt nữa nôn mửa.
Cô nhìn đống thịt bốc hơi nóng trong nồi, đột nhiên có dự cảm xấu.
Cố nhịn cảm giác ghê tởm trong lòng, Phục Linh hỏi: “Đây là cái gì?”
Kim Gia cũng không trả lời, ngược lại biểu diễn ảo thuật lấy ra một đôi đũa trong lòng ngực, đưa cho Phục Linh: “Cô nếm thử rồi biết.”
Tay cầm chiếc đũa bằng vàng, suy nghĩ của Phục Linh không tránh khỏi liên tưởng lại cùng nhau, cô cố gắng quên mất người trước mắt, làm cho lực chú ý của mình tập trung ở chiếc đũa, làm nội tâm sợ hãi của mình giảm bớt đi một ít.
Giờ phút này, cô hy vọng đến cỡ nào, hy vọng Đồng Trác Khiêm ở bên cạnh mình.
Dù sao chỉ cần ở chỗ nào có anh, cô sẽ không cảm thấy sợ hãi.
“Đây rốt cuộc là cái gì, anh không nói, tôi không ăn.”
Quỷ mới biết trong đây có độc hay không.
Bông nhiên, sắc mặt Kim Gia trầm xuống, rất khó chịu đối với câu hỏi đến cùng của Phục Linh, hắn chỉ vào nồi thịt trước mặt hỏi: “Giống như ngày hôm qua cô phân phó.”
Phục Linh sửng sốt, lúc nào thì cô phân phó hắn sáng sớm đem thịt tới.
“Vậy ngày hôm qua tôi phân phó cái gì cho anh?”
Kim Gia cười quỷ dị, bất an trong lòng Phục Linh từ từ khuếch tán.
Cô nhìn Kim Gia không ngừng phát ra nụ cười quỷ dị, cảm thấy cả người đều không thoải mái, mà lời nói của Kim Gia cũng vô cùng tàn nhẫn.
“Ngày hôm qua cô nói, Trường An làm thịt tên mập kia để ăn sao?”
Thình thịch, chiếc đũa trên tay Phục Linh chạm đất.
Cô lập tức cảm thấy toàn thân vô lực, sắc mặt trắng bệch, thân thể không nhịn được run rẩy, giống như đang ngẫm nghĩ xem những lời này thật hay không.
Phục Linh không tin.
Cô không tin lòng người thật sự có thể tàn nhẫn như thế, có thể phanh thây một người rồi nấu thành thức ăn, sau đó công khai đặt ở trước mặt cô.
Nhưng tay của cô cũng hơi run rẩy.
"Cô ăn đi, sao không ăn vậy?" Kim gia vẫn cười híp mắt nhìn cô như cũ, giống như có chút không hiểu chính người này bảo hắn làm thịt La Hoa Long hầm ăn, mà bây giờ hầm cách thủy xong rồi lại không ăn.
"Anh cút đi!"
Phục Linh cầm cây súng lên, tay cũng có chút run rẩy ——
"A ——"
Đột nhiên một tiếng thét kinh hãi từ dưới lầu truyền lên, trong giọng nói Đồng phu nhân chứa đựng hoảng sợ và lo lắng.
Hô to một tiếng, Phục Linh mở cửa ra liền đi xuống.
Mặc dù trong lòng có chút sợ nhưng cô vẫn lấy can đảm đi về phía trước, trong phòng khách trừ chậu thịt làm cho người ta muốn nôn mửa ở bên ngoài thì không có bất cứ người nào.
Mà trong phòng bếp lại truyền đến âm thanh đồ đạc rơi xuống đất, làm cho người ta nghe được mà run sợ trong lòng.
Phục Linh cắn răng một cái, sau đó mở cửa ra, hai tay nắm chặt súng liền trực tiếp nhắm ngay người đầu tiên trong tầm mắt: "Không được cử động."
Sau đó, cô khiếp sợ há to miệng, thật giống như có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Đôi tay Đồng phu nhân bị giữ chặt trên bàn ở phòng bếp, mà trên đất là món ăn và gia vị đã bừa bộn không chịu nổi, mà bộ dáng Kim gia vẫn cười híp mắt quỷ dị như cũ, nhưng tay phải của hắn lại gắt gao bóp chặt cổ của Đồng phu nhân, khiến mặt của Đồng phu nhân chỉ một thoáng liền biến thành màu gan heo.
Phục Linh hung tợn nói: "Anh buông bà ấy ra, nếu không tôi sẽ nổ súng."
"Tôi không thích người khác quấy rầy tôi, rất không may, cô lại quấy rầy tôi, cho nên cô phải dùng cái chết để chuộc tội."
"Nếu anh không buông ra, tôi lập tức nổ súng."
Mắt lạnh của Kim gia nhíu lại rồi nói: "Đạn cũng không thể gây thương tổn tôi được."
Thật không?
Phục Linh cười lạnh ở trong lòng một tiếng, run rẩy trong lòng từ từ bị cô ép xuống, cô nhìn Đồng phu nhân sắp thở không thông, cắt ngang suy nghĩ trong nháy mắt, nhắm mắt lại, ngón tay đột nhiên nắm lấy cò súng, sau đó đè xuống ——
Bùm ——
Đạn bắn ra, Phục Linh dường như ngửi thấy mùi khói thuốc súng nhàn nhạt.
Nhưng cuối cùng sau khi tiếng súng kia vang lên, đúng là không có một chút âm thanh khác nữa.
Phục Linh hơi mở mắt, lại khó tin há to miệng lần nữa, trợn tròn cặp mắt.
"Khụ khụ ——"Tay Kim gia bỗng nhiên buông Đồng phu nhân xuống, bởi vì thiếu dưỡng khí nên Đồng phu nhân yếu đuối nằm ở trên đất ho khan không ngừng.
Mà ở giữa ngón tay Kim gia rõ ràng đang kẹp một đầu đạn tròn màu vàng, trong nháy mắt đó Phục Linh suýt nữa muốn thét chói tai ra ngoài.