Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3613 lượt.
ng, giống như xuyên thấu qua ngọn lửa, xuyên thấu qua không khí.
"Đồng Trác Khiêm, anh lừa em ——"
"Oanh ——" Trong nháy mắt ngọn lửa bùng cháy tới đây, tiếng vang liên miên oanh tạc, khiến chỗ ở của nhà họ Đồng trong nháy mắt trở thành một đống hoang tàn.
"Anh không có ——" Nói xong câu đó, anh từ thành phố gần biên giới chạy về, cuối cùng vẫn không thể nào cứu được người anh yêu.
Phốc một hớp, máu tươi từ trong cơ thể anh lên tới trong miệng, sau đó phun ra ngoài, giống như là một mảnh mưa xinh đẹp, anh nặng nề té xuống.
Linh hồn giống như bắt đầu u ám, giống như sắp biến mất từ giờ khắc này.
Dương như trong cơ thể có một ngọn lửa, ra sức thiêu đốt một chút lý trí còn sót lại ở trong lòng anh, nhưng tình cảnh rõ ràng như thế, tình cảnh làm cho người ta tan nát cõi lòng như vậy, anh lại vẫn còn tự nói với mình, là giả thôi, là nằm mơ thôi.
Là mơ, vậy nếu như đã tỉnh lại, sao còn là mơ đây?
"Lập tức đưa thiếu gia đi bệnh viện."
"Tại sao?" Hình như cổ họng anh cũng khàn khàn rồi, cả người giống như bị rút đi linh hồn, tư tưởng và thân thể đều ở đây trong ngọn lửa cháy bừng bừng.
"Tại sao, không làm như vậy thì có thể giết được Kim gia sao?"
"Nhưng cô ấy là vợ của con, đứa bé trong bụng là con của con."
"Trác Khiêm, con còn trẻ, với gia thế của nhà họ Đồng, tuyệt đối không thiếu phụ nữ và đứa bé cho con."
"Tại sao chọn cô ấy?"
"Cô ấy rất thông minh."
"Con tình nguyện cô là cái kẻ ngu ngốc."
"Đây là vận mệnh của cô ấy."
"Như vậy, từ nay về sau Đồng Trác Khiêm con không có một chút quan hệ với nhà họ Đồng, đây cũng là vận mệnh của con."
"Khốn kiếp ——"
Sau một buổi trưa, thời gian hai cha con bình tĩnh nói chuyện cũng không có kéo dài lâu, cuối cùng Đồng lão gia nhìn thấy chỉ là sống lưng thẳng tắp của con trai mình, ông vẫn cho là mình không có sai như cũ.
Ông oai phong cả đời, trong quân đội có danh tiếng rất lớn, không thể nào bởi vì một nhà họ La nổi lên, liền yên thần, bởi vì chính mình từ từ già đi liền thỏa hiệp, cái ông muốn chỉ là quyền lợi độc nhất vô nhị.
Mà hy sinh một người phụ nữ và đứa bé thì tính là gì.
"Thủ trưởng, thiếu gia nơi đó ——"
"Nó sẽ trở về ——"
——
"Tin tưởng tôi, ông ấy muốn làm gì, tôi đều sẽ ngăn cản, nguyện vọng của ông ấy, tôi sẽ hủy diệt từng cái một, ông ấy là cha của tôi, tôi không thể giết ông ấy để báo thù cho Phục Linh, mà tôi luôn có thể để cho ông ấy hối hận vì tất cả việc làm hôm nay."
Đây là lần cuối cùng Bùi Uyên thấy Đồng Trác Khiêm, nói lời nói hời hợt kia, từ ngày đó về sau, anh không còn có nghe bất kỳ tin đồn nào về thiên chi kiêu tử, cũng chưa từng gặp qua anh ấy ở trong quân đội.
Đồng lão gia cho là anh sẽ hiểu rõ ràng rất nhanh rồi trở về, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không có
Năm năm sau ——
Italy, Rome.
Ánh nắng nhàn nhạt chiếu rọi ở trên bờ cát, giống như là mang theo tình yêu ấm áp vung vãi ở bốn phía hoặc đứng hoặc nằm trên thân người.
Mà lúc này, mắt tất cả sinh vật phái nam trên bờ cát đều trừng lớn, nhóm đàn ông đeo kính mát ở đây cũng tháo xuống trong nháy mắt, giống như trong chớp mắt đó là một thứ vô cùng trân quý xinh đẹp.
Không phải phong cảnh, không phải đồ vật, mà chỉ là một người phụ nữ.
Khóe miệng người phụ nữ ở trên ghế đột nhiên co giật, người xung quanh ngã xuống một mảnh.
Mà mỹ nữ đeo kính mát cười cười, sau đó ôm lấy đứa bé: "Mạnh Vân Tranh, đây là ai dạy con hả?"
"Tối ngày hôm qua mẹ xem phim Hàn, nói là đập người sầm sầm, nghe xong những lời này liền đi ngủ mất, ngay cả cơm cũng không có nấu cho con ăn, may mà con tự mình tìm thấy mấy hộp đá bào lớn ăn cho đỡ thèm."
Người xung quanh cũng cau mày lên đầu, không khỏi nhìn người phụ nữ mặc bikini màu xanh da trời này nghiêm túc hơn mấy phần.
"Chỉ là may mà mẹ còn có lương tâm, ngủ thẳng đến nửa đêm đột nhiên mộng du, đi tới tủ lạnh cầm sandwich, sau đó gọi con tỉnh dậy, hai mắt vẫn nhắm, tay cầm sandwich, dì Chân, quá đáng sợ, con muốn ngủ cùng với dì."
Mỹ nữ cầm kính mát lại, ánh mắt nhìn chằm chằm người phụ nữ nói: "Mạnh tiểu thư, cô có thể mặc kệ chính cô, nhưng nếu như cô mặc kệ con nuôi của tôi, tôi liền dẫn bé đi chỗ khác."
"Xin cứ tự nhiên."
Sau đó, cô liền ngủ thiếp đi ở ngay dưới bầu trời đầy nắng rực rỡ này.
Người phụ nữ quay đầu đi nhìn đứa bé, đứa bé bất đắc dĩ buông tay ra.
"Đi chết đi." Có người hung ác để lại một câu nói, sau đó liền đi mất.
Đôi mắt vẫn nhắm lại của người phụ nữ đột nhiên mở ra, gương mặt thanh thuần xinh đẹp này, chính là Mạnh Phục Linh thiếu chút nữa mất mạng trong vụ nổ năm năm trước.
Giữa vụ nổ năm năm trước, ở trong lửa cháy hừng hực cô nhìn thấy Đồng Trác Khiêm chạy đến, cô không biết đó là loại cảm nhận như thế nào.
Cô cho là mọi người nhà họ Đồng xem cô là người mình, cho nên nguyện ý tin tưởng lo lắng vì bọn họ, chỉ là cuối cùng đổi lại chỉ là ánh mắt lạnh lẽo còn có cái chết mất cận kề.
Trong vô số ngày đêm, ở dưới đêm tối đen, cô nuốt từng giọt lệ chảy xuố