Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343595

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3595 lượt.

>Mẹ nó đây là quái vật sao?
"Cô —— chọc giận tôi rồi." Kim gia bình tĩnh nói xong, sau đó đôi tay đặt ở bên quần khảm giấy mạ vàng, từng bước từng bước đi về phía Phục Linh.
Phục Linh không tự chủ được lui về phía sau.
Sau đó cô không thể lui được nữa, rốt cuộc chống đỡ dọc theo mép cửa.
Kim gia theo cửa bị Phục Linh mở ra nhìn sang, chỉ vào chậu thịt trên bàn nói: "Hôm qua cảm thấy cô nói những lời kia rất có lý, vì vậy, cô kêu tôi đem tên mập mạp kia làm thịt hầm, tôi liền làm theo, nhưng cô lại không ăn, mà bây giờ, tôi cũng chỉ là dọn dẹp một người quấy rầy tôi nên đáng chết, thế nhưng cô vọng tưởng dùng vật này để đả thương tôi, xem ra chúng ta cũng không phải là châu chấu trên cùng một sợi dây."
Phục Linh có chút thấp thỏm lo âu, dường như biết là người ở trước mắt này đang tính toán cái gì.
Mà từ trước đến giờ chỗ ở của nhà họ Đồng đều canh gác rất nghiêm ngặt, vào giờ phút này trừ Đồng phu nhân và Phục Linh bên ngoài, hẳn là sẽ không một người nào xuất hiện nữa.
Phục Linh có chút nghi ngờ, còn chưa kịp suy nghĩ, phía trước lại truyền đến giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lùng của Kim gia.
"Vậy tôi, không thể làm gì khác hơn là giải quyết cô, bỏ bớt phiền lòng của tôi ——" Trong phút chốc, bàn tay thon dài da thịt trắng nõn của hắn liền đánh úp tới cổ mảnh khảnh của Phục Linh, trong nháy mắt nắm rất chặt.
Phục Linh bắt đầu giãy giụa, trong nháy mắt trong lồng ngực không cách nào hô hấp được, để cho cô vô cùng khó chịu.
Trong lúc mơ hồ, cô giống như nhìn Đồng phu nhân bởi vì hoảng sợ dữ dội mà té xỉu mất đi ý thức trên đất, hình như bốn phía có tiếng xe và tiếng người từ xa đến gần.
Đạn bay ra khỏi nòng, thậm chí còn xen lẫn tiếng binh khí.
Một chút không khí cuối cùng trong lồng ngực giống như cũng đã dùng hết, không có gì xuống dưới cả.
Là muốn chết rồi sao?
Phục Linh không biết, tự cảm thấy ý thức của mình bắt đầu trôi đi mất từng chút từng chút một giống như nước chảy.
Trước mắt của cô có một mảnh sương trắng, trong lúc mông lung, cô nhìn thấy bộ dạng mình lúc gặp Đồng Trác Khiêm lần đầu, giống như là bóng đêm cũng say, mới để cho trò cười hoang đường này cuối cùng lại có kết quả.
Sau đó hình ảnh chuyển một cái, đây là lúc cô tìm kiếm anh trong câu lạc bộ, anh ném quần của cô, liền trực tiếp ném vào trên đầu Tề Phàm.
Không! Là Tề Tiểu Chấn, hình như cũng không phải, là Tề Phàm.
Tóm lại cô nhớ không rõ.
Cuối cùng, cô cô đơn trở lại, mỗi sáng sớm tỉnh lại đều là một thân một mình nằm ở trên giường lớn, ở ban đêm người đối với cô tốt như vậy ấm áp như vậy, nhưng vừa đến buổi sáng liền rời đi.
Để cho cô cũng từ từ bắt đầu giống như oán phụ mất mác.
Sau đó —— cô khôi phục lại ý thức, ở giữa sương khói mịt mù và khói thuốc súng, cô nhìn thấy than thủ Kim gia linh hoạt không hãi sợ đạn lấy đi từng sinh mạng ở trong đám người.
Cô quay đầu lại, Đồng phu nhân đã biến mất không thấy.
Nghi ngờ trong lòng cô càng lúc càng lớn dần, sau đó tầm mắt của cô có thể nhìn được, người đứng ở bên ngoài là Đồng lão gia toàn thân mặc tây trang.
Thân thể của ông thẳng tắp, cứng cỏi giống như là tùng bách quanh năm không ngã trên núi Trường Bạch, ánh mắt của ông hoặc như là chim ưng sắc bén, lạnh lùng giống như là trong một vũng đầm băng lạnh lẽo nhất.
Mà phía sau ông, hai người binh lính đỡ lấy Đồng phu nhân đã hôn mê.
Mà không có ai nhìn thấy cô đang trốn ở góc phòng, hi vọng có người tới cứu cô.
Thời khắc họ cứu Đồng phu nhân đi, chắc hẳn chính là trong lúc Kim gia gắt gao siết chặt cổ cô.
"Nổ tung biệt thự!" Đó là giọng nói lạnh lẽo của Đồng lão gia, cũng không nhìn cô một cái, giống như cô là một người xa lạ.
Lòng của Phục Linh đột nhiên có chút lạnh, rõ ràng mặc quần áo giữ ấm, toàn thân lại giống như run rẩy lên.
Đồng Trác Khiêm, Đồng Trác Khiêm.
Sao anh lại không ở đây?
Là không dám tới gặp em sao?
Cha của anh muốn giết em! Không, phải là đã có kế hoạch muốn giết em từ trước rồi, chỉ muốn dùng em làm mồi nhử nhân vật khổng lồ phía sau nhà họ La.
Có mùi khét kéo tới, trong phòng khách to như thế, Kim gia vẫn còn liều mạng ở trong đám người đội cảm tử, nhưng cũng biết có gì đó không đúng, muốn lập tức rời đi, lại bị người đánh tới liên tiếp chặn bước chân.
Phục Linh cười một tiếng, lại cười đến mức có thương tích, lập tức cháy lên ngọn lửa hình như là từ trong lòng của cô xẹt qua mặt, từ đó lưu lại một vết thương vĩnh viễn cũng không khép lại được.
Em còn một mực mong đợi, không lâu sau nữa, em thuận lợi trở thành vợ của anh, mà bây giờ đón tiếp em đây, cũng chỉ là cái chết.
"Oanh ——"
Tiếng nổ mạnh vang lên, Phục Linh nở nụ cười tươi như hoa ở giữa lửa khói, giống như là một đóa mẫu đơn cô độc tịch mịch nở rộ, rực rỡ ngày xưa đã không thấy, chỉ còn dư lại cô đơn.
"Phục Linh ——" Ở nơi xa, có người kêu lên, hình như là âm thanh xé rách cổ họng.
Là Đồng Trác Khiêm.
Nóng rực và đau đớn đánh úp tới, nhưng Phục Linh không có kêu đau và gào khóc một tiếng, chỉ là hướng ngọn nguồn giọng nói kia, kêu một tiế