Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3570 lượt.
au lưng.
Gương mặt Phục Linh u oán, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Báo tên tuổi Lạc Lịch, được người dẫn đi, mãi cho đến khi dẫn tới tầng hai độc lập, kêu nhân viên phục vụ đi tới, ôm đồng chí Mạnh Vân Tranh trong tay, bùm... một tiếng liền đạp cửa ra.
Trong nháy mắt, khóe mắt Phục Linh co quắp.
Ai có thể nói cho cô biết, người mặc váy màu xanh lá cây, còn có người mặc quần áo thoải mái màu xanh dương ở trên ghế sofa, hai người hôn dữ dội đó là ai?
Từng tiếng vang lớn như vậy cũng không có thể làm cho bọn họ tách ra, nhìn thẳng Mạnh Phục Linh đến một chút, lại có thể còn hôn? Vẫn còn hôn? Chỉ là, thật sự hôn lên như vậy thoải mái sao?
Chỉ là nhìn bộ dáng Hoa Chân và Lạc Lịch rất hưởng thụ, thật sự giống như hai người đều hưởng thụ trong đó.
“Khụ khụ.” Phục Linh ôm Mạnh thiếu gia ngủ say ho khan một cái, Mạnh thiếu gia cũng tỉnh lại, xoa đôi mắt còn buồn ngủ nhìn xung quanh.
Hai người vẫn còn hôn.
“Khụ khụ.” Phục Linh lại ho.
Hai người vẫn còn ở hôn như cũ.
“Các người *** hôn chưa đủ hả, đến khách sạn Wies bên cạnh thuê phòng làm tình đi, tôi cô đơn lẻ loi xem các người thân thiết ở chỗ này, muốn diễn cảnh cấm cho tôi xem? Các người có ý tứ sao?”
Hoa Chân ôm lấy mặt của Lạc Lịch, vòng vo phương hướng một cái, đôi mắt xinh đẹp như tơ của Hoa Chân nhìn xung quanh rồi nói: “Không quen nhìn, cô có thể đi ra ngoài tìm trai.”
Phục Linh khinh thường hứ một hơi: “Lẵng lơ.”
“Tốt hơn so với cô chỉ điên khùng không ổn định.”
Phục Linh im lặng, ai có thể nói cho cô biết, Hoa Chân tìm được ở đâu từ ngữ sâu sắc như vậy hả?
Sửa sang lại quần áo, Hoa Chân ôm tay đi tới trước mặt của Phục Linh nói: “Nhìn trên phần cô quầy rầy công việc tốt của chúng tôi, nói cho cô biết chuyện này.”
“Hả?” Phục Linh nheo mắt lại, trong lòng cảm giác rất không tốt.
“Đồng Trác Khiêm tới Italy.”
Tay Phục Linh ôm lấy Mạnh thiếu gia đột nhiên buông lỏng, Mạnh thiếu gia bị Hoa Chân ôm lấy trong nháy mắt, sau đó xoay người rời đi.
Từ đầu đến cuối trong đầu Phục Linh nghĩ tới đều là ba chữ Đồng Trác Khiêm kia.
Anh, làm sao có thể đến Italy? Là phát hiện ra cái gì?
Trong lòng lại có một cảm giác nói không ra lời, do dự, sợ hãi, hoảng hốt, rồi lại mừng thầm trong lòng.
Phục Linh đột nhiên thở dài một cái ở trong lòng, đã trải qua thử thách nhiều năm như vậy, thì ra đến cuối cùng, vẫn không thể nào quên anh, nghe tới tên của anh thì chỗ mềm mại nhất trong lòng lại vẫn đập lên như cũ.
“Dì Chân, Đồng Trác Khiêm là ai hả?” Mạng thiếu gia tò mò hỏi.
“Người cha ma quỷ của con.”
Nghe được từ cha này, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạnh thiếu gia cũng tái đi, từ cha giống như chỉ nhìn thấy qua từ bên trong cuốn sách, về phần trong cuộc sống hiện thực đúng là chưa hề gặp qua đấy.
Nhiều năm như vậy đều là mình và mẹ trải qua. tại sao vẫn còn cha đây?
Mạnh thiếu gia cảm thấy tâm tình không tốt, thoát khỏi lồng ngực của Hoa Chân, ôm bỏng ngô từ trên bàn trà liền hung tợn ăn hết.
“Cô biết tin tức của anh ấy từ chỗ nào?”
Hoa Chân giả bộ ngu: “Ai?”
“Anh ấy.”
“Người nào?”
“Đồng Trác Khiêm!” Phục Linh đóng cửa lại gào thét một tiếng, Hoa Chân ngoáy lỗ tai chỉ chỉ Lạc Lịch.
Lạc Lịch buông tay: “Ngày hôm qua Lạc Sâm tìm tới tôi.”
Mấy câu nói, nhưng Phục Linh cũng biết nguyên nhân chuyện này xảy ra.
Cô rót một ly rượu cho mình, sau đó ngồi ở trên ghế sa lon: “Vậy anh có nói cho Lạc Sâm tung tích của tôi hay không?”
Lạc Lịch không bỏ mặc anh trai, đây không phải là biết rõ còn hỏi sao?
“Phục Linh, cô nói cho tôi biết cô ở đây sợ hãi cái gì?” Trong nháy mắt Lạc Lịch chuẩn bị nói ra tin tức, Hoa Chân đột nhiên hỏi.
Lòng của Phục Linh đột nhiên giật mình, không biết nên trả lời như thế nào.
“Cô chính là đang trốn tránh, rõ ràng theo thực lực và thủ đoạn đi thăm dò của cô bây giờ thì chân tướng sự việc năm đó không tính là một chuyện khó, nhưng cô vẫn không đi thăm dò, chỉ sợ kết quả không tốt như trong dự đoán của cô vậy, mà tình nguyện trốn ở Italy, mỗi ngày ngây ngô dại dột trôi qua, cô nghĩ đến cảm nhận của Tranh Tranh sao? Dù sao một đứa bé đều hi vọng mình có một gia đình hoàn chỉnh, cho dù Tranh Tranh thông minh như thế nào, cũng không ngoại lệ.”
Trong nháy mắt, Phục Linh bị nói cho đến mức một câu cũng không nói ra được.
Hoa Chân bị Lạc Lịch ôm đi, trong kế hoạch của anh là chuyển qua khách sạn Wies bên cạnh.
Tranh Tranh bị cô ôm vào trong ngực, đã ngủ thiếp đi, lông mi thật dài chạm ở trên mặt, đèn đường chiếu xuống hiện lên một bóng mờ đẹp đẽ.
Mặc dù mang theo non nớt nhưng xem ra bộ dáng anh tuấn đáng yêu, rất giống với Đồng Trác trong trí nhớ của Khiêm Phục Linh.
Trong phút chốc, đáy lòng Phục Linh như bị ghim đau.
"Cút ngay." Đột nhiên một tiếng nũng nịu, khiến Phục Linh hồi hồn lại, sau đó cô liền nhìn một mỹ nữ tóc vàng mắt xanh trước mắt, mặc quần áo mát mẻ, bộ ngực lớn giống như dưa hấu, cặp chân thon dài lqd thẳng tắp, giống như tác phẩm trong tay nhà nghệ thuật, Phục Linh nhìn một chút, nhưng mà dáng vẻ này lại như là mình cản