Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343566

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3566 lượt.

i, xem cô ta sinh ra được có phải đứa con trai Đồng Trác Khiêm này không, tại sao phải tìm Đồng phu nhân đây?”
“Câm miệng!” Không biết là câu nói kia nói đến vết thương trong lòng Đồng lão gia, gương mặt của ông ta lập tức dữ tợn: “Người đã chết thì không cần phải nói lời vô nghĩa.”
Ông ta đột nhiên đứng lên, dáng vẻ giống như muốn rời đi, bước chân lại dừng lại một chút.
“Cha của cô sắp chết.”
Trong phút chốc, thật giống như một đạo sấm sét từ trên bầu trời giáng xuống, đòn cảnh tỉnh đánh vào trên đầu Phục Linh, để cho thần trí của cô hỗn loạn lên trong nháy mắt.
Cha, cha.
Cha đã xảy ra chuyện gì đây?
Phục Linh đột nhiên giật mình, một đôi mắt tràn đầy phẫn hận nhìn vẻ mặt của Đồng lão gia: “Có phải ông đã làm gì bọn họ hay không?”
Đồng lão gia cũng không trả lời cô, chỉ vẫy vẫy tay, sau đó dứt khoát rời đi.
Lòng của Phục Linh có chút lạnh, giống như là trái tim bị người sống sờ sờ mổ ra ngoài, sau đó ném vào trong hầm băng, nội tâm lạnh triệt để như vậy, bóng dáng người kia từ từ càng lúc càng xa ở trong con ngươi của cô, cho đến khi biến mất.
Cô gào cũng gào qua, mắng cũng mắng qua, nhưng người kia vẫn không quay đầu lại.
Hiện tại cô cũng không lo lắng Tranh Tranh, Đồng lão gia nói như vậy, bé là cháu của ông ta, cuối cùng sẽ không đi hại cậu bé, nhưng cha đây? Rõ ràng hai tuần trước cô còn dò xét qua tin tức của bọn họ, mặc dù bọn họ vẫn còn ở trong bóng ma cô đã tử vong tìm không thấy lối ra, nhưng tóm lại cuộc sống không có vấn đề gì, cũng không tra được cha bị bệnh.
Vậy mà hôm nay, sao lại đột nhiên xảy ra chuyện như vậy?
Như vậy khẳng định chính là Đồng Hoa Điềm động tay chân rồi.
“Đồng Hoa Điềm, ông ta là tên cặn bã, ngụy quân tử.” Cửa bị đóng từ từ, trong nháy mắt Phục Linh gào thét ra tiếng sau cùng, tất cả oán khí và phẫn hận trong tim đều phát tiết ra ngoài.
“Đáng ghét!” Pằng một cái, trên mặt Phục Linh hiện lên dấu tay rõ ràng, người phụ nữ tóc vàng đứng ở trước mặt của Phục Linh, dáng vẻ dường như cực kỳ không nhịn được: “Thật sự muốn cắt đầu lưỡi của cô.”
“Tôi nhổ vào.” Một ngụm nước bọt phun lên mặt của người phụ nữ tóc vàng, Phục Linh nhìn chằm chằm bộ ngực gần như sắp nhảy ra mà nói: “Lão nương thật sự muốn cắt mimi của cô.”
Sắc mặt của người phụ nữ tóc vàng tái xanh, muốn đánh Phục Linh một cái tát, đúng lúc này cửa chính bị người ngoài kéo ra.
Tạm thời quen với bóng tối, ánh sáng lại kéo tới lần nữa, Phục Linh và mỹ nữ tóc vàng Mạc Lạp không khỏi nhắm hờ hai mắt.
Đi vào là một người đàn ông dáng vẻ quê mùa mặc áo khoác quân phục đã lỗi thời bên ngoài, trên đầu mang mũ lưỡi trai, hình như trên tay cầm thứ gì.
“Lấy đồ ra rồi hả?” Mạc Lạp hỏi.
Người đàn ông gật đầu một cái, sau đó ném bình trên tay cho Mạc Lạp, đôi tay bắt lấy, tay Mạc Lạp lập tức nắm bình, sau đó mở ra, ở trong nháy mắt Phục Linh còn chưa lấy lại tinh thần nhét miệng bình vào miệng Phục Linh.
Ừng ực, ừng ực.
Hai cái uống xong.
Dùng đầu óc nghĩ cũng biết đây nhất định không phải là đồ gì tốt.
“Tiểu thư phương Đông xinh đẹp, ngủ một giấc thật ngon, sau đó đi tìm Thượng Đế nói chuyện phiếm thôi.”
Phục Linh không có bỏ rơi cô, mặc dù biết đây không phải là vật gì tốt, nhưng vẫn còn uống rất ngon, có chút giống rượu hay mùi vị nước trái cây gì đó.
“Tiểu thư Mạc Lạp, tôi đưa đồ tới.” Bên ngoài đột nhiên truyền đến giọng nói của một người đàn ông, mà tiếng bước chân cũng từ từ tới gần.
Mạc Lạp trong nháy mắt sắc mặt vừa, cặp mắt thật sự giống như đầm sâu, nhìn chằm chằm người đàn ông mặc áo khoác quân phục ở ngoài, đầu đội mũ lưỡi trai trước mắt: “Anh là ai?” Khi nói chuyện, súng bên hông đã bị cô ta móc ra.
Người đàn ông chuyển động, thân hình vọt lên thật giống như một tia chớp, cổ chân cong, trong nháy mắt liền đá lên cổ tay Mạc Lạp.
Khẩu súng rơi vào giữa không trung, bị một cổ tay tràn đầy mạnh mẽ chặn lại.
Trong nháy mắt, tình thế nghịch chuyển, khẩu súng đã đến bên trong tay của người đàn ông, chỉ thẳng vào Mạc Lạp.
Phục Linh vẫn còn ở trong hỗn độn, lại rõ ràng nhìn thấy bóng dáng người đàn ông kia quen thuộc như vậy, khi anh từ trên mặt đất nhảy lên cái kia trong nháy mắt, cô rõ ràng nhìn thấy nửa gương mặt bị che ở dưới mũ lưỡi trai.
Quen thuộc như vậy, để cho cô nhớ nhung ngày đêm như vậy, cũng không dám đi gặp người đó.
Hốc mắt Phục Linh từ từ tràn đầy ẩm ướt, giống như đứa bé không tìm được đường về đột nhiên gặp cọng cỏ cứu mạng, sau đó khóc nắm lấy không thả.
Một mình nhẫn nại nhiều năm như vậy, một người ở bóng tối nhiều năm như vậy, mỗi một lần ở trong phòng nhớ lại, sau đó một mình cười khúc khích, sau đó trong đầu lại hiện lên cảnh tượng lửa cháy hừng hực, cảnh tượng anh chạy đến.
Cô cũng không nhìn thấy lúc ấy đôi mắt anh muốn nứt và không thể tin.
Cô cũng không nhìn thấy lúc ấy hai chân của anh quỳ xuống đất, kiêu ngạo không ai bì nổi thật giống như thất bại thảm hại trong nháy mắt.
Cô cũng không nhìn thấy, thì ra trong lòng của anh cô quan trọng như thế.
Mà không để mắt đến những thứ này, giữ