Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3573 lượt.

a bọn họ năm năm không thấy.
Mà Phục Linh lại cảm thấy mỗi ngày mình đều thấy anh, mỗi lần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tranh Tranh, cô đều không thể kìm chế kích động, không thể kìm chế thương cảm, giống như lại nhìn thấy anh.






Trí nhớ ấy là hoang vu như vậy, cho nên Phục Linh giấu nó ở trong góc hoang vu, không nhìn tới không thèm nghĩ nữa, để cho tâm tư của mình từ từ theo nước lũ tản đi.
Cô có năng lực đi điều tra chân tướng, nhưng cô không làm, cô có năng lực đi gặp Đồng Trác Khiêm một lần, nhưng cô không làm, cô cũng từng nghĩ tới đi gặp cha mẹ của mình một lần, để cho bọn họ biết, thật ra thì con gái lqd của bọn bọ cũng chưa chết, chỉ là đang trốn tránh vài thứ thôi.
Mà cuối cùng, Đồng Hoa Điềm tìm tới, nói cho cô biết cha cô sắp chết, người mà cô muốn gặp cũng không dám thấy cũng xuất hiện, đường hoàng xuất hiện trước mặt cô như vậy.
Áo khoác quân phục bên ngoài, mũ lưỡi trai.
Không giống dáng vẻ mặc quân trang tự nhiên như năm đó vậy.
Đồng Trác Khiêm không nói lời nào, yên lặng nghe, hồi lâu, anh mở miệng: "Để Phục Linh rời đi!"
"Không thể nào!" Vừa gầm lên giận dữ, người đàn ông trung niên lqd cười nhạt một tiếng, hình như cực kỳ khinh thường đối với si tâm vọng tưởng của anh.
Đồng Trác Khiêm nhíu mày, lại tách xa Mạc Lạp chạy thẳng tới chỗ Phục Linh, lấy ra dao găm Tam Lăng từ trong lòng ngực cắt đứt sợi dây trói Phục Linh, sau đó ôm lấy thân thể hơi yếu của cô.
"Năm năm trước, ông từng hại tôi thiếu chút nữa mất đi cô ấy, năm năm sau, ông cũng không thể tổn thương cô ấy."
"Ta là cha con." Đồng Hoa Điềm tức giận quát.
Đồng Trác Khiêm lại lạnh lùng lắc đầu nói: "Ông không phải."
"Từ khi ông muốn giết chết thê vợ và đứa bé của tôi trở đi, ông liền không phải cha của tôi nữa."
Phục Linh đột nhiên ôm lấy Đồng Trác Khiêm, vẻ mặt yếu ớt không có sức lực: "Dẫn em đi, lập tức."
"Được."
Âm thanh của anh trầm ổn có lực như vậy, giống như nhiều năm trước, để cho lòng của cô liền an ổn trong nháy mắt, cô nghĩ, cô có thể ngủ một giấc thật ngon ở trong lòng anh rồi, máu vẫn còn ở chảy róc rách trên bả vai lqd, giống như suối nước không ngừng chảy, cô lại cảm thấy không đau.
Nhưng máu trong ánh mắt của Đồng Trác Khiêm lại xinh đẹp như hoa.
Anh ôm cô, vô số khẩu súng ở phía sau lưng anh, thế nhưng anh lại đi làm việc nghĩa không được chùn bước.
"Đồng Trác Khiêm!" Phía trên có người ở gào thét, Đồng Trác Khiêm lại giống như không nghe thấy, vẫn đi về phía trước, mang cô đi khỏi chỗ bẩn thỉu này.
"Lão gia." Mạc Lạp nhìn bọn họ rời đi, Đồng Hoa Điềm lại chậm chạp không có hạ lệnh, cô cũng không dám nói gì, chỉ nhẹ nhàng kêu.
Có tiếng than thở vang lên, Đồng Hoa Điềm bất đắc dĩ phất phất tay: "Để cho nó đi." Dứt lời, ông cũng xoay người rời đi, dù sao đó là con ông, ông tàn nhẫn vô tình thế nào, cũng sẽ không xuống tay với con trai mình.
Trời chiều hoàng hôn, có ánh sáng mờ phản chiếu ở trên mặt Phục Linh, sắc mặt của cô có chút tái nhợt, thật giống như nhìn thấy mạch máu chảy dưới da.
Đây là bao nhiêu năm không thấy vẻ mặt của cô? Đồng Trác Khiêm có chút hoảng hốt, sức lực trên tay cũng không khỏi nặng hơn một chút.
"Đau ——" Phục Linh rên rỉ nói, giọng nói vẫn tái nhợt không có sức lực như cũ.
Đồng Trác Khiêm cuống quít buông lỏng tay, thân thể Phục Linh thiếu chút nữa sẽ phải hạ xuống, ngay khi cô lại muốn bắt đầu kêu rên, ngang hông được cánh tay có lực ôm lấy, cảm giác quen thuộc thiếu chút nữa khiến Phục Linh cho là mình nằm mơ.
"Lập tức đến vùng ngoại ô số mười tám." Rút điện thoại ra nói chuyện, Đồng Trác Khiêm lạnh lùng nói.
10 phút sau, một chiếc xe con dừng lại ở bên cạnh hai người, Đồng Trác Khiêm lập tức ôm Phục Linh lên xe, sau đó mình cũng đi lên theo, lập tức hạ lệnh lái xe.
Đi không phải bệnh viện, mà là tập lqd đoàn quốc tế của anh.
"Lập tức gọi Tô Mặc liên lạc bác sĩ giỏi nhất đi lầu 39, thì nói tôi lập tức đến."
Anh không thể đưa cô đi bệnh viện, nếu như ông cụ muốn giết cô, cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Phục Linh như vậy, bệnh viện nhiều người phức tạp, ngộ nhỡ nếu như xảy ra một chút chuyện, anh không thể tiếp nhận.
Cho nên, không cần tồn tại ngộ nhỡ này.
Phục Linh cảm thấy không khí càng ngày càng mỏng manh, đầu cũng bắt đầu bởi vì mấtnhiều máu mà choáng váng, cô rất muốn ngủ một giấc thật ngon, sau đó cũng liền ngủ.
Đồng Trác Khiêm nhìn thấy cô nhắm hai mắt lại, trong lúc cấp bách ngay cả mồ hôi lạnh cũng ra ngoài, khi đang muốn gọi cô, lại nghe thấy tiếng hít thở và nặng nề không quá đều đều của cô, đáy lòng mới chậm rãi bình thản xuống.
Cuối cùng là mình quá mức quan tâm cô, bả vai trúng đạn vốn không phải chuyện lớn gì, nhưng nhìn thấy cô ngủ mất như vậy, suýt nữa anh cho rằng cô lại rời khỏi mình lần nữa.
Xe chậm rãi lái vào bãi đỗ xe, xuống xe, Đồng Trác Khiêm lập tức ôm Phục Linh liền lên thang máy, chạy tới lầu 39, khi cửa thang máy mở, một cô gái trí thức cũng có vẻ mặt lo lắng, hai bác sĩ đi theo phía sau cô, nhìn


XtGem Forum catalog