Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3777 lượt.
thấy Đồng Trác Khiêm ra ngoài, lập tức nghênh đón, khi nhìn thấy người nào ở trong lòng anh thì giật mình kinh sợ.
"Chị Phục Linh?" Tô Mặc có chút không tin kêu lên, năm năm trước vụ nổ mạnh ở chỗ nhà họ Đồng, hầu hết người ở thủ đô đều biết, cũng bởi vì chuyện kia, tổng giám đốc và Đồng lão gia đoạn tuyệt quan hệ, Đồng phu nhân bị giam ở trong nhà mới của nhà họ Đồng cả ngày không đi ra cửa, không ai biết lqd vì sao Đồng Hoa Điềm lại đột nhiên có thay đổi lớn như vậy.
Thế nhưng chút chuyện đều không liên quan đến Tô Mặc , cô cũng chỉ là quan tâm tổng giám đốc mà thôi, từ đó về sau, chưa từng thấy qua dáng vẻ tươi cười của tổng giám đốc.
Vậy mà hôm nay, nhưng cũng tốt. Tô Mặc nghĩ lại chán nản cười.
Cô vẫn còn ở giữa hoảng hốt, thân thể đã bị người đột nhiên đụng ngã, tiếng hô mạnh mẽ của người đàn ông phía trước truyền đến, khiến cho cô lập tức khôi phục thần trí.
"Lập tức làm giải phẫu lấy đạn ra cho cô ấy."
Đây là dùng 20\' xây dựng phòng giải phẫu ở tầng 39, mặc dù thời gian vội vàng, nhưng mỗi một dụng cụ đều được chuẩn bị đầy đủ, bác sĩ tiến vào, rất tự nhiên gọi Đồng Trác Khiêm rời đi.
Người đàn ông lại hung hăng quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn bọn họ, giống như một con sói khát máu.
"Lập tức, giải phẫu!"
Các bác sĩ không dám chậm trễ thêm, lập tức bắt đầu tiến hành lấy đạn ra cho bệnh nhân.
Đồng Trác Khiêm nhìn thịt bị cắt ra, nhìn vật kia đưa vào giữa thịt của cô, mặc dù dùng thuốc mê, ở trong hôn mê cô vẫn cau mày như cũ, dáng vẻ giống như rất khổ sở.
Dáng vẻ cô ấy, Đồng Trác Khiêm nhìn cũng căng thẳng trong lòng, hận người nằm phía trên không là mình. Mặc dù nhìn động tác của những bác sĩ kia cẩn thận, nhưng vẫn làm cô đau đớn, Đồng Trác Khiêm vừa muốn lqd rống bọn họ một trận.
Đúng là lúc này không thể, ngộ nhỡ anh vừa hô, lòng bọn họ hoảng hốt, phẫu thuật sai lầm cho Phục Linh làm thế nào?
Trong đầu suy nghĩ nhiều như vậy, Đồng Trác Khiêm đột nhiên cảm thấy mình giống như một người con trai, bởi vì mới vừa hẹn hò với bạn gái, vui sướng, lo lắng, rất nhiều cảm xúc không rõ đều vòng quanh ở trong đầu anh, giống như muốn nổ tung .
Một giờ, Đồng Trác Khiêm trôi qua trong dày vò.
Mà lúc này, điện thoại di động của anh lại vang lên, nhận điện thoại, cũng là một giọng nói nghe qua không tính là rất quen thuộc, lại giống như đã nghe qua.
"Tôi là Hoa Chân."
Đối với điện thoại của Hoa Chân, Đồng Trác Khiêm không kinh ngạc chút nào, bởi vì anh đã biết mấy năm này Phục Linh ở chung một chỗ với cô ấy, hơn nữa năm đó cũng là cô ấy cứu Phục Linh.
"Phục Linh được anh cứu đi đúng không?" Lúc Hoa Chân nói lời này, người đang ở vùng ngoại ô số mười tám, xung quanh hoang vu, giống như sa mạc, phía sau cô là một kho hàng rách nát, mà bên trong đã không có người, chỉ có một bãi khô máu trên mặt đất.
"Đúng"
"Cô ấy bị thương?" Hoa Chân nói gần như rất khẳng định.
"Ừ, bả vai trúng một phát đạn."
"Trời ơi." Hình như Hoa Chân cực kỳ khó chịu: "Tại sao có thể như vậy? Cô gái nhỏ ấy đi theo tôi mấy năm, cả móng tay cũng chưa từng đứt, sao gặp phải anh không phải nổ tung chính là bắt cóc trúng đạn hả?"
Đồng Trác Khiêm nhíu chân mày, nhìn Phục Linh vẫn lqd mê man một chút, nhưng cũng cảm thấy lời Hoa Chân nói rất thật.
"Ngươi phải tới đây sao?"
"Tôi không tới, tôi xong rồi ——tôi còn phải chăm sóc con trai, hai người liền ôn chuyện đi." Bùm ... một tiếng , Hoa Chân nhanh chóng cúp điện thoại, đầu kia liền truyền đến tiếng đô đô.
Con trai? Đồng Trác Khiêm rất nghi ngờ.
Anh chưa bao giờ nghe nói chuyện Hoa Chân từng có con trai ở chỗ nào cả? Chẳng lẽ mới sinh gần đây? Hẳn là không thể nào?
Mà Đồng Trác Khiêm không biết, sau khi Hoa Chân rời khỏi vùng ngoại ô số mười tám phải đi chăm sóc con trai của anh rồi.
Mà tới chỗ trường học, mấy ngày không thấy, ngay cả tiểu thiếu gia Mạnh Vân Tranh lien quan cũng không đi học vài ngày rồi.
Vừa bắt đầu chỉ chú ý tới Phục Linh mất tích, vốn cho rằng Mạnh thiếu gia bị để ở lại trường rồi, bởi vì để Mạnh thiếu gia ở lại trường là việc Phục Linh thường làm.
Cho nên Mạnh thiếu gia hai ba ngày không trở về nhà là chuyện rất bình thường.
Mà Phục Linh không trở về biệt thự chính là chuyện rất không bình thường.
Vừa bắt đầu cô chỉ nghĩ đến Phục Linh mất tích, cũng vội vã đi tìm, sau đó tìm được vùng ngoại ô số mười tám, phát hiện tung lqd tích, nhìn tình huống cũng là Đồng Trác Khiêm làm.
Mà bây giờ, vấn đề lớn nhất là Tranh Tranh đi đâu?
Cô bắt đầu suy đoán ở trong lòng, vừa rồi từ trong điện thoại nghe được giọng nói của Đồng Trác Khiêm liền có thể kết luận anh hoàn toàn không biết chuyện này, nếu như biết mình có một đứa con trai, không chừng rất hưng phấn, mà còn lại kết quả duy nhất chính là, người bắt Phục Linh đi còn bắt cả Tranh Tranh.
Mẹ nó, dám bắt cóc cục cưng của cô, tìm chết!
Có thể nói như vậy, mỹ nữ Hoa Chân nổi giận.
Lúc Phục Linh tỉnh lại đã là xế chiều ngày hôm sau, trong mê man cô từ từ mở mắt nhìn thấy chính là phòng làm việc có phong cách đơn giản.
Mà phòng là