Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3609 lượt.

ười phụ nữ đi cùng tôi đâu?”
“Trên đảo này chỉ có cô là phụ nữ, làm gì còn những người phụ nữ khác ? đàng hoàng một chút đi, cô mà xảy ra chuyện gì chúng tôi cũng không giúp được đâu.”
Trong nháy mắt, Trường An thấy trong mắt những người phía sau nổi nên ánh mắt dâm tà.Trí nhớ của cô như tua lại, cô có chút kiềm chế không nói nên lời, cô im lặng, trong lòng không khỏi khiếp sợ.
Cô và phục Linh cùng bị bắt, nhưng không cùng giam giư với nhay vậy rốt cục cô ấy ở đâu chứ?
Tiếng đóng của lại rầm một tiếng, căn phòng trống vắng chỉ còn lại mình cô, bỗng dưng cô có chút hoang mang, bất lực nhìn về phía cửa sổ không bị đóng.
Lạc Sâm, tôi có thể đặt hi vọng vào anh không? Anh sẽ đến cứu tôi chứ?
Gió trên biển rất mạnh, từng đợt sóng cuồn cuộn. Du thuyền cập bờ trên đảo, người đàn ông mặt áo khoác đen, ánh mắt lạnh lùng, cánh mũi cao thẳng cùng đôi môi khiêu gợi. Một người dàn ông như vậy, thoạt nhìn dịu dàng như ngọc, giống như một loại Chi Lan ngọc thụ, làm say đắm vô só phụ nữ trên thế gian này.
Hắn ta từng bước từng bước xuống cầu thang, phảng phất giống như hoa Bộ Sinh Liên*, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng, cũng không dứt khoát.
* Mỗi bước đi qua sen hồng nở rộ, gọi là bộ sinh liên
Thuộc hạ của hắn đứng trước mặt: “Thiếu gia!”
“Ừm!” giữa gió trời lạnh, chỉ nghe giọng hắn toàn âm mũi, chắc là bị ốm.
“Phu nhân hôm trước có gội điện đến hỏi thăm người.”
Bỗng dưng, trong mắt người đàn ông hiện lên một tia lạnh lẽo, giống như không muốn nghe thấy danh xưng này, hắn sải bước đi về phía trước nói: “Tôi hi vọng lần sau ở trước mặt tôi đừng gọi cô ta là phu nhân nữa.” Dứt lời, người đã đi xa.
Mà người làm lớn tuổi chẳng qua chỉ thở dài một cái.
“Thiếu gia!” người làm gọi hắn lần nữa.
“Bác Phúc, bác nói đi.”
“Vị tiểu thư đó đang nghỉ ngơi ở tầng hai.”
Đột nhiên cả người đàn ông chấn động, vẻ mặt ngày càng nguội lạnh, mà ánh mắt thâm trầm lại che dấu một tia vui vẻ không tên, hắn đột nhiên có hơi nhát gan đi lên tầng hai gặp cô gái kia.Cả ba nghìn sủng ái hắn đều trao cho cô mà hết lần này đến lần khác tự tay hắn lại đẩy cô vào chỗ chết.
Mà lúc hắn nhận ra mình đã yêu cô, lúc trước hắn chỉ là một kẻ lạnh lùng với
các cô gái, rốt cục cũng có người cười lạnh với hắn một lần để cho hắn cảm giác được cả thế giới của hắn đã bắt đầu chao đảo.
“Sở Viêm, anh đưa cho tôi một lễ vật còn đối với tôi đó là cơn ác mộng.”
Đêm nay, Trường An cách hắn một căn phòng, cả đêm không ngủ được.
Đêm nay, trong giấc mơ của hắn, xuất hiện cảnh Trường An và hắn từ lúc gặp nhau đến lúc trở thành tri kỉ. Một giấc mộng tốt đẹp lại bị trời sáng làm cho thức giấc.
Khi tỉnh lại, hắn trút bỏ đi vẻ nhút nhát của ngày hôm qua, thay quần áo, ánh mắt lạnh lùng giống như chim ưng đang săn mồi trên bầu trời cao.
Cạch một tiếng, hắn mở cửa, trong buổi bình minh sáng sớm, hắn bước vào phòng Trường An.......






Sắc trời hơi tối, ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu trên gương mặt cô khiến cô có hơi khó chịu.
Nhiều năm yên tĩnh dịu dàng, hắn hận không thể đem những thứ tốt nhất trên thế giới này cho cô. Chẳng qua là lúc đó hắn không thể cho cô, sau nhiều năm lại nhẹ nhàng trao cho cô.
“Trường An..” hắn có hơi vội vàng gọi cô, áp tay vào hai gò má cô, chân mày cô càng nhíu lại thật sâu.
Lúc ánh sánh chiếu tới, Trường An từ từ tỉnh lại, còn chưa mở mắt đã phát hiện có một cái tay đang dịu dàng vuốt mặt cô, mang theo mùi vị quyến luyến.
Mà tiếng kêu đó khiến lòng cô không thể kiềm chế mà run rẩy.
Căn phòng yên tĩnh không có lấy một tiếng động, sắc mặt Lục Cảnh Sinh trở nên trắng bệch.
---------------
Gió mát hiu hiu, ánh trăng sáng tỏ, gió không gây tiếng động.
Đó là cảnh đẹp.
Phục Linh muốn ngâm một bài thơ. Nhưng tình hình hiện tại không cho phép.
Giờ phút này cô đang bị giam trong phòng ngủ, mà phòng ngủ này lớn vô cùng, đặc biệt là cái giường, năm sáu người nằm cũng còn rộng. Chăn với thảm đều là màu đỏ thẫm, Phục Linh buồn bực ngồi trên giường, bộ dạng giống như là khuê nữ cổ đại đợi gả vậy.
“Đồng Trác Khiêm, nếu anh không tới tìm em, thì anh nhảy xuống biển Thái Bình Dương đi là vừa.”
Ngáp một cái, cơn buồn ngủ liền kéo đến, ngoài cửa lại có tiếng động, Phục Linh lập tức nhảy lên giường. Cửa phòng từ từ mở ra, lộ ra cánh tay thon dài sau đó là gương mặt yêu nghiệt, sắc sảo của Ai Lí Khắc Tư.
“Mạnh tiểu thư thân mến.....”
Phục Linh ớn lạnh một trận, không ngừng cười hì hì: “Khắc Tử, buổi tối không ngủ được, ‘phát xuân’ thì đi tìm Sở Viêm tôi đây không giúp được gì đâu.”
Đuôi lông mày Ai Lí Khắc Tư nhướng lên: “Chuyện đó, hết làn này đến lần khác chỉ có cô có thể giúp tôi.”
Phục Linh càng cười vui vẻ, sau đó cong khóe môi nói: “Cái tật xấu này của anh nha..”
“Đúng vậy.” Hắn cực kì đồng ý gật đầu một cái, nói: “Cho nên Mạnh tiểu thư giúp tôi, đối với đàn ông mà nói dục vọng vừa là thuốc tốt vừa là hành hạ.”
Đúng đúng cái mốc xì! Đúng là không biết xấu hổ, Phục Linh thầm mắng.
Ai Lí