Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3596 lượt.
tiếng nổ rồi sau đó là một viên đạn đang bay tới, trong lúc không để ý cô xoay cổ. Viên đạn kia bay xướt qua mặt cô, để lại một vết máu.
“Chị dâu, nhanh trốn..” giọng nói mạnh mẽ của Tiểu Đao truyền đến tai cô. Cô lập tức mở của sổ, bên ngoài biệt thự cùng lúc vang lên rất nhiều tiếng súng.
Trường An! Đúng rồi còn Trường An nữa!
Trường An ở cùng phòng với một người khác, Phục Linh vội vàng đến phòng ngủ chính của Lạc Sâm, dùng sức đạp cánh cửa, nhìn thấy Lạc Sâm đang đè ép Trường An một cách hung hãn, đôi môi mỏng lạnh của hắn vừa in lên môi của Trường An.
“Tôi đi...”
Đang lúc sống chết mà còn! Vẫn còn ở đây anh anh em em, đúng là dâm đãng số một thế giới.
Phục Linh thua!
“Đi ra!” Lạc Sâm có chút không vui nói.
“Tôi đi cái em gái anh á, không nghe thấy tiếng súng bên ngoài à? Mấy người chết rồi vẫn muốn làm quỷ phong lưu hử? Nhưng tôi đây không muốn.” nhìn tư thế mập mờ của hai người càng khiến Phục Linh nộ khí xung thiên.
“Trường An, cái tên đàn ông này bị kẻ thù bao vây khắp nơi rồi, trước khi chết còn muốn kéo cậu theo nữa, đúng là quá độc ác.”
Rốt cục không chiếm ăn được đôi môi đỏ mọng của người đẹp khiến Lạc Sâm nổi giận.
“Mợ nó chứ, đầu óc cô là bã đậu hả? Nếu có người dám xông vào tôi đã cho hắn hai phát đạn sớn rồi, còn mai phục cách biệt thự 100m hả? ở biệt thự Hồng Phong này nếu không có sự cho phép của Lạc Sâm tôi thì không ai dám vào, trừ xác...”
Lời nói này thật bá đạo thật mạnh mẽ như bão.
“Ngừng!” đè cơn giận xuống, Phục Linh nói mầy lời thô thiển, chỉ vào mặt mình nói: “Anh coi tôi là đại di mụ (kinh nguyệt) đấy à? Đạn cũng đã bắn còn bảo tôi yên tâm, anh giỡn mặt với tôi đó à?”
“Phục Linh....” Trường an nhìn Phục Linh giải thích: “Vậy cậu cứ yên tâm ở đây đi, mình di ra ngoài xem một chút.”
Dứt lời liền đẩy Lạc Sâm, đỏ mặt chạy ra ngoài lại bị Lạc Sâm kéo tay lại.
Bên ngoài tiếng súng nổ cả buổi, chỉ khổ cho Tiểu Đao, còn ở bên trong này thì tình nồng ý mật cứ diễn trò tình yêu chia lìa đầy đau khổ. Đúng là làm khổ Tiểu Đao mà.
“Đoàng!..Đoàng!..” tiếng súng liên tục vang lên, trong chốc lát khói súng tràn ngập khắp nơi.
Trong giây phút đó, vẻ mặt Lạc Sâm trở nên lạnh lùng một cách kì lạ, Trường An đột nhiên có chút hoảng hốt, đó là ánh mắt mà lần đầu tiên cô gặp hắn, lúc này cô lại nhớ lại ánh mắt lúc đó.
“Anh tự tin quá rồi đấy, người ta ngày cả biệt thự của anh cũng dám nổ súng, còn có gì họ không dám làm nữa.”
Khóe môi Lạc Sâm dộ nhiên cong lên, bàn tay to lớn đấm vào tường, liền xuất hiện một con đường dài.
“Phục Linh, cô mang Trường An đi trước đi, cứ đi thẳng là được.”
“Là anh đào con đường này à?”
“Cô không cần biết, nhanh mang cô ấy đi đi!”
Cắn môi thật chặt, Phục Linh quyết tâm nắm tay kẻ ngốc Trường An đi vào con đường dài đen tối đó, trong nháy mắt đó, Phục Linh nghe thấy lời nói mang vẻ ngiến răng nghiến lợi mà nói của Lạc Sâm.
“Chờ bố đây điều máy bay chiến đấu tới, **dám nã súng vào biệt thự của bố à!”
Phục Linh đầu đầy vạch đen.
Đúng là bọn đàn ông không ai tốt đẹp cả, toàn làm những chuyện khiến người khác ngạc nhiên.
Nhưng mà, rốt cục là Đồng Trác Khiêm đã đi đâu vậy chứ?
“Phục Linh, mình muốn quay lại...”
Phục Linh sửng sốt: “Cái gì?” dang diễn kịch con thiêu thân bất chấp hết lao vào tình yêu à?
“Mình không thể để anh ấy ở lại được, lỡ như anh ấy chết thì sao..”
Phục Linh suýt nữa muốn xỉu luôn, hai mắt rưng rưng nhìn Trường An: “Người khác chết là kéo theo mười tám đời tổ tông, còn anh ta ngay cả một cọng lông chân cũng không rụng. Anh ta với Đồng Trác Khiêm đâu phải là người bình thường, bây giờ cậu phải cùng mình chạy nhanh thôi.”
Sự lo lắng trong mắt Trường An vẫn còn, Phục Linh thấy khuyên không quá hiệu quả liền giả vờ đau bụng, sắc mặt Trường An liền trở nên trắng bệch.
“Phục Linh, cậu sao vậy?”
Đồng chí Mạnh bày ra bộ dạng đáng thương, lập tức nói: “Mình đau bụng, chắc là do lúc nãy bị dập đầu, Trường An, nhanh đưa mình ra khỏi đây đi.”
“Được, cậu cố chịu đi..”
Bị cơ thể mảnh khảnh của Trường An đỡ, Phục Linh mệt muốn chết, dù sao thì sức khỏe Trường An cũng không tốt, cô cũng không dám dựa quá mạnh vào người cô ấy. Một chân vừa đi vừa lết, một chân thì chịu toàn bộ sức nặng của cô, cô rất muốn nói với Trường An là cậu ấy gầy quá.
Phục Linh đau khổ.
Giả vờ cũng là một kĩ năng sống!
Đi rất lâu cuối cùng cũng thấy tia sáng nơi cuối con đường.
Biệt thự Hồng Phong được xây ở giữa rừng Hồng Phong, như vậy lối ra chắc chắn ở bìa rừng Hồng Phong.
Phục Linh giống như được gặp trai đẹp, bộ dạng kia có bao nhiêu vui mừng thì sẽ có bấy nhiêu bỉ ổi, cô lập tức buông Trường An ra, chạy nhanh tới phía trước.
Mà cái bóng đen vừa nhìn thấy đứng chắn ở cửa ra trông rất sát phong cảnh, híp mắt, mỉm cười nhìn Phục Linh đang vui mừng chạy về phía hắn.
“Phục Linh, tôi rất muốn giết cô..”
Sắc mặt Phục Linh đen sì, một giọt mồ hôi lạnh trên trán cô chảy xuống.
-------------
Lúc Đồng Trác Khiêm chạy tới, biệt thự Hồng Phong đã bị nổ một nửa.
Mà