Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3615 lượt.
một điếu thuốc.
"Lần trước là La Mạn Nghê, lần này là Mạnh Phục Linh, xem ra chồng của tôi đối với phụ nữ phương Đông có tình cảm yêu mến mãnh liệt."
Ai Lý Khắc Tư không thèm nói một câu, cũng mặc vào quần áo , sau khi mặc tử tế, xoay người tính rời khỏi, lại đột nhiên dừng lại, ý lạnh từ trong tròng mắt thoáng qua, nhưng mà trên mặt lại là bất đắc dĩ vẻ mặt, đi qua bên cạnh Phỉ Lỵ Á nói: “Sở Viêm đã nói rõ là muốn cô ta, em đừng suy nghĩ nhiều.”
Phỉ Lỵ Á cười duyên , đẩy hắn đi ra ngoài: “Đi gọi đồ ăn sớm một chút đi, em đói rồi."
Đàn ông mà, càng bảo bạn đừng nghĩ nhiều, lại sẽ khiến phụ nữ càng suy nghĩ nhiều.
Đẩy xuống biển cũng chưa chết, còn khiến người đàn ông kia nổ thuyền của các cô, suýt nữa đã mất mạng, thật khó mới gặp nhau một lần, tại sao có thể không đi gặp đây?
Người nổi tiếng khắp nơi tề tụ Mexico trải qua cuộc sống về đêm xa hoa đồi trụy, thì cùng lúc đó, vài chiếc máy bay chiến đấu lượn qua phòng tuyến trên không trung, hướng tới một hòn đảo vô danh ở Mexico.
Đồng Trác Khiêm điều khiển máy bay chiến đấu, nhìn không thấy hòn đảo, hiểu ra phải lặn xuống biển.
Sở Viêm nếu có thể ngồi lên vị trí trùm buôn thuốc phiện Đông Âu, chắc chắn không phải thứ ngu đần, anh khua chiên gõ trống mang theo mấy chiếc máy bay chiến đấu vọt vào tầm mắt của bọn chúng, không phải là muốn chết sao?
Từ từ hạ thấp máy bay, giao cho cấp dưới bên cạnh điều khiển, Đồng thiếu gia mặc trang bị phi hành vào, mãnh liệt nhày xuống biển rộng mênh mông.
Trên mặt biển đột nhiên nhô lên một chiếc tàu ngầm bọc thép, vững vàng hạ thấp, lối tàu ngầm vào vừa mở lập tức đi vào, sắc mặt Lạc Sâm thâm trầm đứng một bên quan sát tình hình.
Sợ em gái ngươi! Phục Linh ở trong lòng nói thầm, dừng bước: “Người đẹp, có chuyện thì nói, không có phiền cô lui về phía sau, đi lên trước, ra cửa, quẹo phải, vào nhà xí thanh tĩnh đầu óc đi.”
Phi Lỵ Á có chút tức giận, đột nhiên trong nháy mắt xóa đi tức giận trong mắt, vui vẻ nhìn Phục Linh nhẹ nhàng nói: “Mạnh tiểu thư, cô vẫn muốn giả ngu sao?”
“Ngạch______” Phục Linh sửng sốt, nhất thời lớn tiếng kêu lên: “Ai yêu, tôi còn muốn đi nhà cầu, xin nhường, xin nhường cho!” Vừa nói vừa đi, trực tiếp lướt qua Phi Lỵ Á, không đề phòng bị Phi Lỵ Á đột nhiên kéo tay lại.
Trong miệng cô ta nhả ra khói mờ, Phục Linh biết khói thuốc không tốt cho người mang thai, nhất thời tay tràn đầy sức mạnh, bỏ tay Phi Lỵ Á ra.
Đường đường là công chúa điện hạ, động tác khinh thường như vậy thật làm cho người ta tức giận.
Giống như lần đầu tiên gặp mặt, công chúa Phi Lỵ Á động thủ, hướng tới mặt Phục Linh tát một cái, đáng tiếc, lần này đối mặt với cô ta là một Phục Linh không bị trói chặc.
Cánh tay nâng lên, cản lại cái tay đang muốn tát cô của Phi Lỵ Á, Phục Linh lạnh lùng xoay người, lấy tốc độ cực nhanh dùng cái tay kia đánh thật mạnh lên mặt Phi Lỵ Á, phát ra một tiếng ba, sau đó hiện lên một dấu bàn tay đỏ tươi.
“Cô ăn óc heo mà lớn lên sao? Lần trước bị cô trói lại đánh, lần này còn để cô đánh sao? Nhũn não cũng không đến mức như vậy, trở về tắm một cái rồi lăn ra giường cùng Ai Lý Khắc Tư đi!”
Cô vậy mà bị đánh!
Hồi lâu, công chúa Phi Lỵ Á đang ngốc lăng đột nhiên phản ứng lại, nhất thời tròng mắt đỏ bừng, ném tàn thuốc trong tay đi, cánh tay dùng sức tránh khỏi tay Phục Linh, giương nanh múa vuốt xông tới.
“Ai yêu, nổi điên?” Trong miệng mặc dù là trêu chọc, Phục Linh lại vội vàng né tránh, hai người ở trong phòng chạy tới chạy lui, giống như mèo vờn chuột, Phục Linh đột nhiên mệt mỏi, thở hỗn hển, một tay xanh mét trụ trên ghế salon, há miệng to thở, bỗng nhiên quay đầu lại, thấy trong tay Phi Lỵ Á không biết từ lúc nào có thêm một con đao nhỏ.
Tim Phục Linh run lên, trên mặt có chút co quắp nói: “Công chúa Phi Lỵ Á của tôi ơi, tôi lập tức cho cô tát một cái, cô không cần phải dọa người như vậy chứ?”
“Tôi muốn giết cô!” Phi Lỵ Á thét lên, trong lòng cô rất ghét cái người đàn bà phương Đông này, giống như đàn bà không thích đàn bà xinh đẹp hơn mình, cô dù sao cũng không thích cô ta, mà hôm nay cái người đàn bà chết tiệt này lại dám đánh cô?
Dao nhọn trong tay giơ cao, hướng tới tim Phục Linh đâm xuống.
“A________”
“A________”
Thanh âm quá lớn, kinh động chim sơn ca trong rừng bay tán loạn, người nghe được tiếng thét chói tai cũng hô hoán.
Trong phòng bừa bộn không chịu nổi, chăn mền bị ném lung tung xung quanh, toàn bộ đồ vật có thể quăng người đều nằm trên đất, tất cả biến thành những mảnh vụn.
Mà hai người sống duy nhất trong phòng, một là Mạnh Tiểu thư đang thở hồng hộc, chưa hết sợ hãi lấy tay vuốt tim của mình, an ủi tâm tình rối loạn của mình, mà trên cổ tay của cô có vết máu, một mảnh đỏ tươi.
Mà đối diện với cô, công chúa Phi Lỵ Á giống như một con chó chết nằm trên mặt đất, cái trán bị đập rách, mảnh vụn bình sứ Thanh Hoa tán loạn trên đất, phía trên dính một vết máu, nhìn thấy ghê người.
Đây là cục diện Sở Viêm sau khi vào phòng nhìn thấy đầu