Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3619 lượt.
ng trí, thay vì đối đầu với một đám người, không bằng chỉ đối đầu với hai người.
“Người anh em, lái nhanh lên chút đi, phía sau có người đuổi theo_____” Phục Linh đen mặt thúc giục.
“Câm _____” Hai chữ câm miệng còn chưa nói xong, một tiếng súng vang lên, người đàn ông liền trợn tròn hai mắt, huyệt thái dương bắt đầu không ngừng róc rách chảy máu, giống như dòng suối không bao giờ cạn.
Phốc một tiếng, hắn ta liền nằm trên ca nô, người kia lập tức cảnh giác kẹp Phục Linh lại, móc ra một khẩu súng trong ngực, lỗ tai vừa động, bắt đầu bóp còi súng.
Phục Linh ngốc lặng tại chỗ, có chút không tiếp nhận được sự thật trước mắt, máu đỏ tươi kia chảy tới bên chân cô, phát ra mùi máu tươi nồng nặc cùng hơi thở của người đàn ông mới vừa rồi vẫn còn sống.
Dạ dày cô đột nhiên có chút khó chịu, không nhịn được muốn nôn ra, lại không động đậy được.
Đúng vậy ! Cô lần đầu tiên thấy người ta cứ như vậy mà chết ở trước mặt mình, máu người đàn ông kia vẩy khắp người cô, có mùi máu ấm áp, giống như một xoáy nước hủy diệt đem cô hút sâu vào, không thể phản kháng.
Gió biển nhàn nhạt nhảy múa trên mặt cô, êm ái giống như cái vuốt ve của mẹ, nhưng Phục Linh lại cảm thấy giống như bàn tay ác ma, giữ cổ cô thật chặt, làm cho cô khó mà hô hấp.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch…….
Vô số tiếng súng bắt đầu vang lên, ở xung quanh cô bắn loạn, nhưng không có trúng cô, một người đàn ông khác cũng chết thảm trước mắt cô, trên người hắn hình như trúng rất nhiều đạn, máu tươi vẩy đầy gương mặt cô.
Từ xa có âm thanh của ca nô truyền đến, hai chiếc ca nô lớn hơn hẳn chiếc cô đang ngồi, mà Sở Viêm mặc một chiếc áo gió màu đen, hai tròng mắt của hắn giữa trời đêm âm thầm mà quỷ dị, phảng phất như hóa thân của ác ma.
“Mạnh tiểu thư, cô rất không ngoan ! ”
Thanh âm kia, êm ái có lực, lại giống như tiếng sấm san bằng mặt đất, đem Phục Linh nổ đến tỉnh ra.
Cô hung tợn quay đầu, trong ánh mắt có vô số lửa giận đang bùng cháy, ánh mắt màu đen giống như biến thành đỏ, sợ hãi cùng tức giận đè nén, cuối cùng không nhịn được phát tiết ra,
“Sở Viêm, ngươi là thứ ma quỷ ! ” Thanh âm thê lương, tựa như liệp ưng gào thét.
Khóe môi Sở Viêm nở nụ cười nhàn nhạt : “Cảm ơn quá khen ! ”
“Cô Michelle đã về.”
Một tiếng nói lạnh lẽo cứng rắn lọt vào tai Sở Viêm, hắn vẫn nhìn sắc trời mờ tối cùng phòng tuyến tia hồng ngoại chung quanh biệt thự, khóe môi nở nụ cười, giống như tất cả đã đến hồi kết.
“Như vậy____ thí nghiệm lập tức bắt đầu.” Hắn phân phó, sau đó xoay người rời đi, lúc này, không thể trì hoãn được nữa.
Mà người kia, có thể đã sớm tới rồi.
“Oanh _____oanh______!”
Lạc Sâm tiến vào từ bên kia, chắc chắn cũng gặp phải phục kích.
Lật người nhảy qua một mặt tường ngăn, Đồng Trác Khiêm nhanh chóng rút ra khẩu Sa Mạc Chi Ưng, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai chạy ra, lật người, nhảy lên, nổ súng.
Người thứ ba của Đông Âu độc kiêu Thần Thương Thủ ( tay thiện xạ) bị giết chết.
Viên đạn đó trực tiếp trúng vào đầu hắn, óc cùng máu vương khắp nơi, nhìn thấy ghê người.
“A_______ Trác Khiêm cứu em_______”
Đột nhiên xuất hiện một tiếng thét chói tai, bỗng nhiên làm cho tâm tư Đồng Trác Khiêm trầm xuống, thanh âm kia quá mức quen thuộc, anh lướt qua tất cả chướng ngại trước mặt, trực tiếp đi lên lầu hai.
Ba người đàn ông bắp thịt đầy mình đột nhiên ngăn lại trước mặt Đồng Trác Khiêm.
Một tiếng thét kinh tâm động phách kia, thật đúng là quấy nhiễu tinh thần anh.
Lạnh lùng quét mắt qua đám người càn đường trước mặt, Đồng thiếu gia rất tức giận, trực tiếp động thủ quăng ra nắm đấm.
Ba người hợp lực tiến lên, người ở giữa không đề phòng bị Đồng Trác Khiêm đấm vào đầu, cả mặt gần như lõm, giống hệt bị hủy dung.
Người đàn ông nắm chặt quả đấm hướng về phía Đồng Trác Khiêm, Đồng thiếu gia nghiêng mặt né tránh, cánh tay tập trung toàn lực, hướng thân thể tên kia vung tới.
Cọ xát mấy tiếng, Đồng thiếu gia lắng tai nghe thấy: “Già rồi, lại có thể chặt đứt bốn cái cây.” Dứt lời còn lắc đầu một cái.
Không tới thời gian một phút, ba người toàn bộ nằm trên đất.
Lầu hai yên tĩnh đến quỷ dị, đố mặt với cánh cửa vừa rồi mới phát ra âm thanh kia, một cước đá tới, lập tức đá văng, vài người đàn ông đứng trước cửa sổ, đang mặc quần.
Mà ở trong chỗ lún xuống, giống như có một người bị vùi vào trong đang run lẩy bẩy.
Một khắc kia, con người Đồng Trác Khiêm giống như trở nên mùa, trực tiếp móc súng ra, sãi bước vọt lên.
“Chết tiệt!”
Thanh âm lạnh lẽo vang lên, hai tròng mắt anh đỏ ngầu, toàn thân tản ra sát khí, giống như ác quỷ từ dưới địa ngục bò lên.
Đạn kia bắn ra, máu tươi ba trượng, nhưng lại không dính tới chăn trên giường, tiếng súng vang quá lớn, người trong chăn giống như càng thêm sợ, run càng thêm dữ dội.
Toàn bộ mọi người bị giết.
Có vài người thậm chí còn chưa kịp kéo quần, mặc cho cái thứ xấu xí kia cứ thế ở bên ngoài gục xuống.
Anh bước mỗi một bước đều có chút khó khăn, cho đến