Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3848 lượt.

tiên.
Nhìn công chúa Phi Lỵ Á nửa sống nửa chết xốc xếch trên đất, còn người phụ nữ Phục Linh đang nhìn hắn cười lộ ra hai cái răng nhỏ trắng bóc, mặt hắn từ từ trầm xuống.
Mà Ai Lý Khắc Tư theo sau tiến vào, mặt mày đã xanh mét.
Sở Viêm nhìn bình hoa vở ở đó không xa cùng với động tác giằng cô của Phục Linh và Phi Lỵ Á, trầm giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Phục Linh cười cười, đứng lên từ từ lướt qua Phi Lỵ Á: “Cô ta muốn lấy dao đâm tôi, tôi phải tự vệ chứ, thuận tay cầm cái bình hoa của anh đưa cho cô ta, tôi làm sao biết cái bình sứ Thanh Hoa của anh với đầu cô ta lại đụng nhau chứ?” Vừa nói, cô liếc mắt nhìn Phi Lỵ Á một chút, thở dài cười: “Cho nên, bình hoa của anh bể, cô ta cũng nằm luôn.”
“Mạnh Phục Linh! Rốt cuộc cô đã làm cái gì?” Ai Lý Khắc Tư rống to, lập tức vọt tới bên người Phi Lỵ Á, đem cô đở dậy, mặt tức giận nhìn Phục Linh.
Trời mới biết nếu Phi Lỵ Á có chuyện gì, hắn chắc chắn cũng không tốt hơn được, dù sao thân phận của cô ta cũng cao quý.
Phục Linh lần nữa buông lỏng tay, vô cùng vô tội nói ra một câu làm người ta hộc máu: “Tôi chỉ chào hỏi cô ta một chút!”
Chào hỏi, có loại chào hỏi như vậy sao?
Nhìn dung nhan kiều mị thanh thuần của cô gái trước mặt, trong lòng Ai Lý Khắc Tư dâng lên chán ghét đối với người phụ nữ trong ngực, ích kỷ, tự đại, kiêu căng, trừ gương mặt ra không có cái gì tốt.
Mà Phục Linh, trong tất ccả những người phụ nữ hắn đã gặp, là người khá thú vị thứ hai, nhưng ở trước mặt Sở Viêm, hắn không dám có ý định gì với Phục Linh, suy nghĩ xong, đột nhiên mặt lạnh quát: “Mạnh Phục Linh, tôi cho cô biết________”
“Đủ rồi!” Sở Viêm đột nhiên lên tiếng, cắt đứt lời Ai Lý Khắc Tư, sau đó lạnh lùng nhìn qua ba người đang hình thành hai chiến tuyến: “Chuyện hôm nay kết thúc ở đây, Ai Lý Khắc Tư, xin quản người phụ nữ của mình cho tốt, còn có_____ “mắt nâu đột nhiên chuyển sang nhìn Phục Linh đang cười hì hì: “Mạnh tiểu thư nên nắm chắc thời gian hưởng thụ cuộc sống đi, nếu không, sợ là không còn kịp______”
“Sở tiên sinh bây giờ nên tìm đàn bà để sung sướng đi, bằng không mấy năm nửa có thể sẽ không được nữa đó.”
Lời này______
Sắc mặt Sở Viêm tối sầm, âm lãnh liếc Phục Linh, hừ lạnh một tiếng liền đi ra ngoài.
Ai Lý Khắc Tư cũng ôm Phi Lỵ Á ra ngoài, vừa đi vừa dùng ánh mắt ý vị thâm trường nhìn Phục Linh.
Phi phi phi! Nặng nề phun ra một hơi, Phục Linh khinh thường hừ lạnh hai tiếng, vô cùng xem thường ánh mắt dị thường bỉ ổi của Ai Lý Khắc Tư.
“Cổn đản! Tình nhân đã nửa sống nửa chết, còn có tâm tình quyến rũ tôi, ôi chao___ cũng không thể trách hắn, có trách thì chỉ có thể trách mình sức quyến rũ quá lớn, ai ai cũng muốn để ý.”
Ngoài cửa đột nhiên có người lảo đảo một cái, giống như đột nhiên không cẩn thận té xuống cầu thang.
Lúc tối, trừ có người đưa bữa tối lên, cũng không có ai quấy rầy cô, lại nhìn trăng mà tưởng niệm, Phục Linh chuẩn bị nằm ngay đơ.
Nguyệt hắc phong cao, chính là thời cơ giết người tốt!
Đột nhiên có một bóng đen thoáng qua, trốn trốn tránh tránh chạy vào phòng của Phục Linh, kiễng hai chân, im lặng đi tới giường của Phục Linh, đưa tay khẽ lật chăn.
Lại không có một bóng người nào.
Bóng đen nhất thời cảm thấy mình bị mắc lừa, chốt mở đèn bật lên, thanh âm Phục Linh từ phía sau truyền đến.
“Tiểu thư Phi Lỵ Á, xem ra tôi chào hỏi cô còn chưa đủ nồng nhiệt, có muốn nếm thêm một chút mùi vị sứ Thanh Hoa của Trung Quốc sao?”
Ánh sáng phía ngoài chiếu vào, chiếu sáng dung nhan của bóng đen, tóc dài màu vàng kim tán loạn sau lưng, băng bó vài vòng vải trắng trên trán, thoạt nhìn chật vật chịu không nổi.
Sắc mặt Phi Lỵ Á trắng nhợt nói: “Tôi không muốn cùng cô tranh luận những thứ này, tôi chỉ muốn cô mau rời khỏi đây!”
Giống như nghe thấy chuyện buồn cười nhất thế giới, Phục Linh lớn tiếng cười: “Nói cô thiểu não, thật đúng không sai!”
Thật là một cái đồ ngu ngốc, đây chính là căn cứ của Sở Viêm, căn cứ của độc kiêu thủ lĩnh Đông Âu, muốn rời đi đơn giản lắm sao, nếu thế cô đã sớm tìm cách chạy, cần gì ở đây tốn sức với một đám điên?
Phục Linh làm sao biết, Phi Lỵ Á vừa tỉnh, không được Ai Lý Khắc Tư dịu dàng an ủi, ngược lại bị mắng cho một trận , nói cô ta không nên đụng vào Mạnh Phục Linh, đây hết thảy đều là tự cô ta tìm tới.
Kết quả, não Phi Lỵ Á tiểu thư có chút ngắn, tự nhiên cho là Ai Lý Khắc Tư di tình biệt luyến, từ La Mạn Nghê tiểu thư trong truyền thuyết dời đến Mạnh Phục Linh trong thực tế, bạn học Phi Lỵ Á cảm thấy Mạnh Phục Linh thật sự làm trở ngại đến hạnh phúc của mình, cho nên khó tránh khỏi đầu óc nghĩ tới một vài vấn đề không bình thường.
“Cô muốn rời đi, tôi giúp cô, nhưng cô nhất định phải đi thật xa, không để cho tôi nhìn thấy cô.”
Những lời này thật sự quá quen tai, giống như đã nghe qua vô số lần, linh quang chợt lóe, lập tức nghĩ tới tình tiết trong mười mấy bộ tiểu thuyết cô từng xem qua, mười bộ thì tới chín bộ nữ phụ đều lừa nữ chính như vậy, sau đó làm thịt!
Đặc biệt là thời gian trước mới xem truyện < hãn hôn>, nữ chính sau khi bị n


Old school Easter eggs.