Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343626
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3626 lượt.
chút tên vệ sĩ thừa dịp cô ngây ngẩn mà xông tới cướp con dao trong tay cô.
Trường An vẫn chưa hoàn hồn thì cả người đã bị Lục Cảnh Sinh ôm vào lòng.
“Anh buông tôi ra.” Cô nói rất nhẹ nhàng giống như cách đây nhiều năm cô nằm trong lòng hắn mà thỏ thẻ, giọng nói đó có thể khiến hắn lấy hết tất cả mọi thứ trên thế giới đưa cho cô.
Chỉ cần cô vui vẻ.
Là đủ rồi.
“Trường An, em đừng như vậy, anh rất đau lòng, chúng ta bắt đầu lại có được không? Bắt đầu lại lần nữa? Giống như trước kia vậy?”
Nụ cười của Trường An trở nên ảm đạm: “Bắt đầu lại? Giống như trước kia? Làm tình nhân của anh? Bị người khác gọi là tiểu tam? Nếu là giống như vậy, Phó Trường An tôi không chịu nổi nữa.”
“Trường An, em hãy tin anh.”
Cô ngẩng đầu nhìn hắn, nhẹ nhàng mấp máy môi: “Đào Huyên Lê?”
“Anh sẽ ly hôn với cô ta ngay lập tức.”
Trường An nhích ra khỏi người hắn, lạnh lùng đi về phía trước.
“Đây là chuyện của anh, không liên quan tới tôi.”
Tất cả bây giờ bắt đầu dừng lại hết, tôi và anh không còn liên quan gì nhau, chính vì vậy chuyện anh tôi sẽ không xen vào.
Cô muốn đi tới cửa chính lại bị người chặn lại, Trường An không quay đầu lại chỉ là thấp giọng nói: “Anh phải giữ tôi cả đời ở đây sao?”
“Để cô ấy đi.”
Ánh sáng chói chang chiếu vào mắt cô làm cô có chút khó chịu, ánh mặt trời vẫn nóng rực những không thể sưởi ấm được con người cô bây giờ.
Cô đưa tầm mắt nhìn ra xa, có một tòa nhà cao, trên đỉnh không có hề có rào chắn nhìn hơi nguy hiểm.
Mà Trường An nhìn cái tòa nhà đó khẽ thẩn thờ.
“Lục Cảnh Sinh.”
Lục Cảnh Sinh đang chuẩn bị lên lầu nghe cô kêu tên mình cả người run lên, vội vàng đi ra ngoài dịu dàng phủ áo choàng lên người cô nói: “Em nói đi.”
Trường An chỉ tay lên tòa nhà đó nói: “Tôi muốn lên đó.”
Vẻ mặt Lục Cảnh Sinh khẽ trầm xuống, những chuyện vừa xảy ra vẫn còn bay lượn trong đầu hắn, từ chối ngay lập tức: “Không được.”
Cởi cái áo mà hắn vừa mới choàng lên, cô vẫn đi về phía trước: “Còn nhớ trước kia tôi nói gì với anh không? Tôi nói, nguyện vọng cả đời tôi chính là được ngắm biển trên cao, nhưng vẫn chưa có cơ hội có phải từ nay về sau vẫn không có cơ hội đó? Anh giam tôi ở chỗ này cả đời, cho đến cuối cùng tôi cũng không có quan hệ với bất cứ người nào, cũng không còn là chính mình chỉ còn lại một mình anh, cuộc sống không hề có bất cứ hy vọng cảm tưởng nào, anh nói cho tôi biết đi, có phải như vậy hay không?”
Lục Cảnh Sinh biết rằng mình không thể từ chối cô được, chỉ có thể kêu vệ sĩ đi theo rồi kéo cổ tay cô đi: “Anh đi với em.”
Trường An không nói gì, buông tay hắn ra, trở nên vui vẻ giống như là được gặp chuyện gì hạnh phúc nhất đời vậy.
Lục Cảnh Sinh thấy cô như vậy cũng bị vui lây.
Trường An bước lên cầu thang gỗ, từng bước từng bước đi lên đỉnh tòa nhà, Lục Cảnh Sinh sợ hãi vội vàng vượt lên.
Trường An lại càng đi nhanh.
Lúc này Lục Cảnh Sinh mới biết có gì đó không ổn, trong miệng hắn kêu cẩn thận nhưng vẫn chưa kịp nói ra ngoài.
Trường An đứng trên chỗ cao nhất nhìn xuống biển, xoay người lại, dáng vẻ dịu dàng đã biến mất chỉ còn lại sự dứt khoát.
“Anh không được lên đây, anh đi lên một bước tôi sẽ lùi về sau một bước.”
Lục Cảnh Sinh dừng bước, hắn không thể chấp nhận sự thật này: “Lấy anh khó cho em như vậy sao?”
“Không! Tôi chỉ là lo lắng cho Phục Linh, không muốn cô ấy có chuyện gì.”
“Vậy em xuống đi.”
“Không! Nói cho tôi biết, rốt cuộc các người đang làm gì với Phục Linh?”
“Trường An, đây là em đang ép anh.”
“Tôi không có ép anh, anh luôn miệng nói yêu tôi tại sao cái gì cũng không nói cho tôi biết?”
Lục Cảnh Sinh giương tay, mặc dù chỉ cách Trường An có vài mét nhưng hắn lại cảm nhận như cách xa ngàn dặm.
Hắn nhẹ nhàng bước lên một bước, Trường An cũng lùi về sau một bước.
“Trường An, em nói đi, anh phải làm như thế nào em mới chịu đây?”
“Phục Linh ở đâu?”
“Mexico.”
“Vậy tôi đang ở đâu?”
“Mexico.”
Ánh mặt trời chiếu lên gương mặt của Trường An, cô lại bước về sau một bước, đôi mắt lạnh lẽo nhìn về người đàn ông cô đã từng thích, nói từng chữ một.
“Lục Cảnh Sinh, tôi cho anh 5 tiếng, sau 5 tiếng phải mang Phục Linh đến đây gặp tôi, chậm một giây tôi sẽ nhảy xuống ngay lập tức, tôi chết rồi cũng sẽ không để cho anh nhặt xác.”
Gió biển tuôn rơi, vị tanh của biến ùa vào mặt, cây cối lay động trong không khí giống như sắp bắt đầu nổi bão.
Lục Cảnh Sinh cảm thấy có chút lạnh, người phụ nữ của hắn vẫn còn đứng yên ở đó nhưng ánh mắt đã trở nên thay đổi. Thời tiết trở nên lạnh lẽo, hắn cảm thấy thật kinh sợ.
Hắn chợt hoảng hốt, Trường An tiếp tục lùi về sau một bước, trong khoảnh khắc đó hắn cảm tưởng tất cả lương thiện của hắn đã chết đi.
“Anh lựa chọn để tôi nhảy xuống?” Đột nhiên Trường An thay đồi sắc mặt, dịu dàng cười với hắn.
Nắm chặt đôi tay, Lục Cảnh Sinh quay đầu lại dặn dò thuộc hạ: “Lập tức chuẩn bị trực thăng, xem chừng cô ấy cho tốt, xảy ra chuyện gì các người cũng đừng sống.”
“