Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3622 lượt.
ia thông minh như vậy, anh chẳng lẽ không hiểu?”
*** ! Ý tứ không phải là không có sao?
“Như vậy Phục Linh thế nào?”
Sở Viêm cười: “Cô ta là đường tắt để tôi có được thuốc giải, thật là ngại, Đồng thiếu gia, tôi không thể trả cô ấy lại cho anh.”
“***! Bổn đại gia hỏi ngươi cô ấy như thế nào?” Anh lạnh lung hét lên, trong mắt tản ra lửa giận mãnh liệt, giống như muốn đem người cắn nuốt, nhìn những người bên cạnh Sở Viêm đang giơ súng lên, khinh thường hừ lạnh.
“Ông đây rất không thích người khác chỉ súng vào đầu mình, nếu quả thật phải như vậy, ta không ngại vặn gãy cổ bọn mày.”
Sở Viêm từng bước lui về phía sau, được mấy tên áo đen che chở đi ra cửa phòng: “Đồng thiếu gia cứ thử một chút.”
Dứt lời, người đã biến mất khỏi phòng.
Mùi hỏa đạn tràn lan khắp phòng, đạn bắn ra, phát ra âm thanh kinh hãi, giống như một trận mưa đạn kinh tâm động phách.
Sở Viêm quay đầu lại, nhìn cánh cửa, quỷ dị cười.
“Thật hy vọng, anh có thể cứ vậy mà chết ở chỗ này, đáng tiếc, rất khó làm được, thật đáng tiếc…..” Tiếng nói giống như khói lượn, biến mất không thấy ở nơi khúc quanh.
Chưa đầy nửa phút đồng hồ trong phòng đã yên tỉnh trở lại, những người nằm trên mặt đất đều trở thành thi thể không một ai còn sống.
Sắc mặt Đồng Trác Khiêm biến đổi giống như là bão táp mưa giông sắp tới.
Nếu Phục Linh không có ở đây thì chỉ có thể rời đi.
Tên Sở Viêm kia ông đây khinh thường mày nói láo, bởi mày có tự tin mạnh mẽ đến đâu thì ông cũng có. Muốn chơi trốn tìm với ông, chờ nhận thua đi.
Bóng dáng mạnh mẽ bước ra khỏi căn phòng đầy máu tanh, trên giày có dính chút máu từng bước từng bước đạp lên mặt đất, nhìn thôi cũng đủ ghê tởm.
Cho nên, cũng đến lúc thí nghiệm bắt đầu.
Từng bước từng bước.
Tối, rất tốu, vô cùng tối.
Đây là nhận thức đầu tiên sau khi Phục Linh tỉnh lại, hai tay cô bị trói sau lưng lại bị hai người vạm vỡ bắt ép bước đi.
Đi thật lâu mà vẫn chưa tới nơi cuối cùng.
Người dẫn đường trước mặt chính là người phụ nữ mấy chục tiếng đồng hồ chưa gặp lại, cô ta mặc áo màu trắng dài, đeo mắt kính, xem ra nhìn khá giống với một nữ bác sĩ, không giống với cái dnag1 vẻ thối nát ngày hôm đó.
Trong lòng Phục Linh lẩm nhẩm bảng cửu chương, cô đang rất là lo lắng.
Mặc dù cô rất rõ đám người này muốn làm gì cô, nhưng trong cô vẫn còn tồn tại một tia may mắn, trấn áp cho bản thân không bị rối loạn lý trí.
Trong tối tăm bất thình lình xuất hiện ánh sáng khiến cô híp mắt, cánh tay trấn giữ cô ngày càng mạnh, bước chân càng lúc càng nhanh.
Cuối cùng cũng tới nơi đầy ắp ánh sáng khiến Phục Linh há to miệng kinh ngạc.
Trước mặt là một phòng thí nghiệm rộng khoảng 2000m2 , người người mặc đồ khử trùng trong tay cầm ống nghiệm hoặc là những chất lỏng đều có màu sắc rất kì lạ đi tới đi lui.
Những ống thủy tinh cao vút, bên trong không biết là ngâm chất lỏng gì mà nhìn rất đáng sợ lạnh sống lưng.
“Cô Mạnh, hoan nghênh cô đến căn cứ phòng thí nghiệm Đông Âu, coi như là cô cũng có phúc đấy.”
Nghe Michelle mà Phục Linh run rẩy, ánh mắt không còn tự nhiên nữa mà tâm tình cũng chấn động hoảng hốt.
Muốn cho cô thưởng thức quá trình thí nghiệm sao?
Đối mặt với cô bây giờ là giải phẩu, cắt da cắt thịt? Còn gì nữa không?
Còn em bé trong bụng cô ――
Phục Linh sợ hãi, cảm giác như có ai cầm dao đâm vào bụng mình, lăng trì trái tim của cô, rỉ từng giọt máu.
“Thả tôi ra!” Đột nhiên cô dùng sức giằng co muốn chạy trốn, Michelle nở nụ cười lạnh lùng, người xung quanh nghe tiếng ồn bên này cũng không thèm quan tâm việc ai nấy làm.
Trong không gian rộng rãi yên tĩnh này chỉ có duy nhất âm thanh gào thét của cô.
“Cô Mạnh, cô xem.” Michelle đưa ngón tay chỉ về phía cái ống khổng lồ bên trái, dưới ánh đèn chất lỏng màu vàng óng càng phát sáng, nhìn Phục Linh bình tĩnh lại rồi nói: “Cô nhìn một chút xem ở trong đó có gì? Có giống người không?”
Trong cái nhiệt độ ấm áp này Phục Linh lại rùng mình, nhìn theo ngón tay của Michelle, nhìn cái chất lỏng đó, nhìn cái đựng bên trong chất lỏng đó, nó đen đen, giống như cái cây được khắc thành hình người rồi bị thiêu cháy đen.
Cổ họng xông lên mùi khó chịu, nôn ra cũng không được cứ ngẹn trong cổ họng, giống như bị người ta bóp cổ.
Cô biết, cái thứ ngâm trong đó 60% là con người.
Dường như Michelle biết được nghi vấn của cô, bước đi lên gõ vào cái ống, vật thể màu đen bên trong ngọ nguậy giống như một người bị tra tấn khổ sở phải giãy dụa.
“Cô Mạnh, tôi không có thời gian giải thích nhiều với cô, mà bây giờ chắc cô cũng hiểu hậu quả của việc chống cự rồi, vậy mong cô hợp tác, bắt đầu thí nghiệm.”
“Michelle, cô không thể làm như vậy!” Phục Linh lớn quát, dốc hết sức lực cuối cùng nói: “Đây là phạm tội, phạm tội đó, cô có biết không? Cô biết không?”
Michelle cười lạnh: “Không cần cô nhắc nhở tôi, trùm buôn thuốc phiện Đông Âu cũng không phải là phạm tội đấy sao? Tôi còn thua kém gì nữa? Cô Mạnh, tôi khuyên cô tốt nhất là nên hợp tác.”