The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3854 lượt.

>“Tôi không hợp tác sẽ chết rất thê thảm hoặc là sống không bằng chết mà tôi hợp tác cũng chết? Vậy tại sao tôi phải hợp tác với cô? Tại sao tôi phải lấy sinh mạng của mình đổi lấy thành quả nghiên cứu của cô? Bà đây là không cam tâm tình nguyện, chết cũng sẽ không để cho các người yên ổn.”
Lời nói cuối cùng là mang theo thứ gọi là bất chấp tất cả, không còn hối hận gì nữa.
“Mang đi!” Michelle lạnh lùng phân phó cho hai tên thuộc hạ trấn áp Phục Linh đi vào một phòng trống không gian yên tĩnh, sạch sẽ không dính một hạt bụi.
Đôi mắt Phục Linh trợn to nhìn Michelle: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?”
Michelle bắt đầu mặc đồ khử trùng, đeo khẩu trang vào nói: “Em bé trong bụng cô Mạnh đây thiệt là cản trở quá.”
Sắc mặt Phục Linh trắng bệch, biết bao nhiêu sợ hãi và tuyệt vọng ập đến, toàn thân cô bắt đầu run rẩy, cô biết đám người ở đây là một đám cặn bả không bao giờ chịu nghe thuyết phục, cô là một người lớn chịu đau khổ cũng không có vấn đề gì.
Nhưng mà, em bé trong bụng cô là máu mủ của nhà họ Đồng.
Bỗng dưng nước mắt của cô từng giọt từng giọt rơi xuống, nhiều ngày bị giam lỏng, bị người đuổi giết, chịu bao nhiêu uất ức mà cũng không có cảm giác gì bởi vì cô là Mạnh Phục Linh. Nhưng mà, bây giờ cô lại khiếp sợ, sợ em bé trong bụng mình sẽ hóa thành một vũng máu dưới con dao của người này rồi bị quăng đi biến mất khỏi thế giới này.
Cảm giác lạnh lẽo từ nơi cổ tay truyền tới, không biết từ lúc nào mà cổ tay của cô đã bị cột lại cả chân cũng vậy, Michelle bắt đầu chuẩn bị dụng cụ.
Một lát sau, cô ta cầm một bình chứa chất lỏng màu đỏ truyền vào trong ống tiêm rồi chuẩn bị tiêm vào người Phục Linh.
Có tiếng bước chân vội vàng vang lên, một người đàn ông mặc áo khoác màu đen, giống như màu đen chính là màu lạnh lẽo cứng rắn nhất trên thế giới này.
Đúng lúc kim tiêm chuẩn bị đâm vào người Phục Linh thì người đàn ông đạp cửa vào trong lạnh lùng quát to.
“Dừng tay!”
Quay về thời gian khoảng 10 tiếng trước.
Tại hòn đảo nhỏ ở biên giới Mexico.
Trường An ở chỗ này đã là ngày thứ ba, ánh nắng chiếu chói chang, cô bình tĩnh lại mặc quần áo đàng hoàng, lại sờ sờ bụng cảm giác đói dâng lên.
Cẩn thận bước ra khỏi phòng phát hiện ra dưới lầu không có một bóng người.
Trường An tự thấy mình hơi may mắn, tốt nhất là không có ai, đừng để cho cô có cảm giác đè nén như bây giờ.
Đặc biệt là lúc Lục Cảnh Sinh ở bên cạnh với cô, cô chưa bao giờ trải qua cái cảm giác lo lắng và sợ hãi như vậy, giống như người đàn ông trước mắt này chỉ cần há miệng là có thể nuốt cô vào bụng.
“Thiếu gia, ngài Sở Viêm nhắn lại là bọn họ chuẩn bị bắt đầu ra tay với Phục Linh, kêu thiếu gia chuẩn bị cho tốt.”
“Nói cho Sở Viêm tôi biết rồi.”
Bước chân của Trường An đang bước xuống lầu đột nhiên dừng lại.
Sắc mặt cô trắng bệch, chân cũng không tài nào bước nỗi nữa, tất cả trong đầu bây giờ chỉ là ‘bắt đầu ra tay với Phục Linh’.
Câu nói đó như một cái tát từ trên trời giáng xuống là cho Trường An rối loạn không bình tĩnh nổi nữa, chân cô bước hụt một bước té từ trên cầu thang xuống.
Âm thanh quá lớn khiến Lục Cảnh Sinh lao ra ngoài đã nhìn thấy cảnh Trường An đang té xuống.
Một giây đó trong lòng hắn như muốn rạn nứt, chạy nhanh tới kéo tay Trường An vào trong ngực mình.
“Trường An, em làm anh sợ muốn chết.” Tim hắn đang đập rất mạnh, cả người nóng rực đã kéo thần trí Trường An trở lại.
Cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hắn, đột nhiên cảm thấy hắn có chút xa lạ: “Phục Linh đâu?”
Lục Cảnh Sinh nhíu mày, buông cô ra: “Chuyện của cô ta không liên quan tới em.”
“Lục Cảnh Sinh!”
Từ trước tới giờ Trường An đều là người phụ nữ bình tĩnh mà bây giờ lại lớn tiếng như vậy là hắn hơi bất ngờ. Trong ký ức của hắn, bất cứ giờ phút nào Phó Trường An cũng là người phụ nữ dịu dàng.
Cô nhìn chăm chăm Lục Cảnh Sinh, cặp đen láy không nhìn thấy đáy sinh ra một loại cảm giác sợ hãi.
“Lục Cảnh Sinh, tôi hỏi anh lần cuối, Phục Linh đâu?”
Bỗng nhiên Lục Cảnh Sinh không dám nhìn vào đôi mắt của cô, khẽ nghiêng đầu nhìn vào nơi khác.
Trong mắt Trường An hiện lên chút thất vọng, thất thần bước xuống cầu thang, Lục Cảnh Sinh cũng không kéo cô lại, đi hết cầu thang cô đột nhiên muốn chạy trốn, trong ánh mắt sửng sốt của mọi người cô chạy tới bàn ăn, cầm con dao để lên cổ mình, cô dùng sức làm bề mặt phía trên bị cứa nhẹ bắt đầu rỉ máu.
Một phút chốc đó đôi mắt Lục Cảnh Sinh đỏ rực, cảm giác như là hắn sắp mất đi Trường An một lần nữa.
“Lục Cảnh Sinh, nếu anh không nói cho tôi biết Phục Linh đang ở đâu, cô ấy có chuyện gì thì cả đời tôi cũng không yên lòng, vậy thì bây giờ tôi chết trước mặt anh cho xong.”
“Trường An.” Lục Cảnh Sinh hoảng hốt, hắn không dám đến gần nhưng lại muốn lấy đi con dao trong tay cô: “Em đừng kích động, em bình tĩnh lại, anh nói cho em biết được không?”
“Tôi không tin anh.” Trường An lớn tiếng rống to, trở nên cuồng loạn hơn bao giờ hết.
“Thiếu gia, tránh ra……….” Vệ sĩ Lục Cảnh Sinh đột nhiên hô to, âm thanh muốn làm thủng lỗ tai Trường An, cô ngây ngẩn một