Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341344
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1344 lượt.
trăm khi thiếp đi anh đã mơ một giấc mộng đẹp không tưởng về Lâm Tiểu Nê.
Cảm thấy áy náy, hoang mang không biết phải giải quyết thế nào với vụ việc trên,thế là anh chàng đang gắng sức tìm cách thoát thân.
Lúc này Tiểu Nê vẫn chưa biết Tuấn Kiệt đã tỉnh.
Cô luồn tay dưới cổ Tuấn Kiệt rồi lẩm bẩm một mình " sao thằng cha này nặng quá trời vậy?"
"???" Anh chàng toát mồ hôi hột.
" Ít nhất... theo mình nghĩ cũng phải đến 70 cân."
"...?" Anh có cảm giác Tiểu Nê đang nhấc anh lên, dường như cô nàng đang muốn kéo anh đi.
" Bình thường...nhìn thằng cha...chỉ mỏng như viên ngói mà...ôi trời! Mẹ ơi! Thằng cha nặng chết đi được..."Cô nàng cố gắng sức.
Đinh Tuấn Kiệt tò mò không biết Tiểu Nê đang làm gì, tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ say.
Lúc này Đinh Tuấn Kiệt giả vờ động đậy chân, tự nhấc người lên.
Tiểu Nê cho rằng mình đã nhấc được anh chàng lên liền vòng một tay ra sau để ôm chân chàng. Cô nàng dự định một tay ôm cổ, một tay luồn dưới đầu gối để bế anh lên.
Quay cuồng...
Đột nhiên anh chàng buôn lỏng người, Tiểu Nê mất đà bị kéo theo, cô nàng chỉ kịp " Á" một tiếng rồi bổ nhà về phía anh.
Đinh Tuấn Kiệt sợ hãi, vội vàng mở to mắt, đúng lúc đó chỉ thấy Tiểu Nê giống như con chim ưng săn mồi sà xuống, sau đó anh có cảm giác miện mình đập phải một vật gì rất mềm.
Nhận ra Tuấn Kiệt đã tỉnh, Tiểu Nê sợ hết hồn nhưng vẫn ngang bướng hỏi " Tỉnh rồi hử? Ha, ha..hi,hi.." Cô gượng cười, đứng dậy, đi ra, mặt mũi đỏ bừng.
"Em định làm gì thế? Đinh Tuấn Kiệt cố tỏ vẻ tự nhiên hỏi.
" Em..em sợ anh bị cảm lạnh."
" Nên em ôm anh để sưởi ấm cho anh à?" Đinh Tuấn Kiệt chỉ nghĩ ra được mỗi một lý do duy nhất về việc tại sao Tiểu Nê lại ôm anh.
" Em chỉ muốn bế anh vào phòng để anh ngủ thỏai mái hơn thôi mà." Tiểu Nê cong cớn hét toáng lên, trông cô nàng có vẻ oan ức.
" Bế anh...vào phòng? Anh không nghe nhầm đấy chứ? Một mình em ư? Cô bé à, trông anh rất gầy nhưng anh cũng cao 1m79 đó. Anh thật không hiểu một ngày đầu em nghĩ ra được những gì nữa?" Đinh Tuấn Kiệt không nhịn được, anh cố tình đùa
"..." Tiểu Nê mắm môi không nói gì
Đinh Tuấn Kiệt cứ cười mãi, nhưng anh vẫn cảm động về ý tốt ban đầu của Tiểu Nê, cô ấy lo lắng cho anh.
Lâm Tiểu Nê không nói gì, Đinh Tuấn Kiệt cũng không biết phải nói gì lúc này. Anh nhìn cô rồi tưởng tượng xem lúc này mặt cô nóng bao nhiêu độ, cô nàng cứ nhìn chằm chằm vào mấy cốc trà như đang suy nghĩ làm thể nào để thoát thân hợp lý.
Đinh Tuấn Kiệt ngượng ngùng, anh ý thức được mình phải nói gì đó, bởi anh sợ nếu anh không nói gì mặt Tiểu Nê sẽ nóng cháy mất.
" Em đi ngủ đây." Cô nàng nói dứt khoát rồi hùng hổ bước về phòng mình.
Về sau mới biết Đinh Tuấn Kiệt của chúng ta không cần động chân động tay cũng có thể đoạt được nụ hôn đầu đời của người ta. Mãi sau này Đinh Tuấn Kiệt mới được Tiểu Nê nói cho biết. Về phòng mình anh tiếp tục nghĩ, một nam một nữ ở chung rất dễ xảy ra chuyện.
" Chắc chắn sẽ xảy ra chuyện." Đinh Tuấn Kiệt nằm vắt ngang qua giường, anh chẳng kịp tháo giầy đã ngủ thiếp đi.
…::: o0o :::…
“Người vợ đáng kính nhất" trong “người đàn bà sa ngã"
Lúc em trưởng thành, anh là đôi cánh trong tuổi thơ ngây của em; lúc anh ra đi, em cũng không được dựa vào anh lần cuối. Em sợ nếu Thiên Đường không còn chỗ trống, vậy thì khi anh ra đi mãi mãi, em có thể phiêu bạt ở đâu đây?
LỪA DỐI
Tôi đã tốt nghiệp. Rời xa bốn năm cuộc sống đại học. Vừa bước ra khỏi cổng trường tôi trèo lên xe của bố. Nhìn lại ngôi trường đại học lần cuối, tôi có cảm giác vui buồn lẫnlôn, nhưng nỗi buồn cũng vơi bớt dần theo bước chạy của sinh viên vào ra liên tục. Xe cộ cứ vun vút lướt qua khiến tôi không cầm được lòng lại bồi hồi muốn khóc.
Mẹ ngồi bên tôi, vừa nắm tay vừa âu yếm nhìn tôi cười rồi nhận xét: " Tiểu Nê nhà chúng ta đã trưởng thành thực sự rồi." Tôi kể cho mẹ nghe chuyện tối qua làm loạn trong ký túc xá.
" Bởi hôm nay mọi người sẽ phải rời xa trường học nên tối qua nam sinh viên trong ký túc xá nam đã ném hết những thứ có thể ném được trong phòng ngủ đi, dưới ký túc xá là một đống rác lớn. Có anh thậm chí còn đập cả máy tính, khiến cho bảo vệ của trường muốn mắng nhưng lại sợ không dám ló đầu ra. Ha, ha,.. Nữ sinh viên trong ký túc xá nữ cũng ném đồ nhưng chỉ là những thứ đồ nhỏ thôi mẹ ạ."
Lúc đầu mẹ sững sờ, một lát sau đó nhận xét rằng lũ trẻ ở đây thật không biết cách kìm nén cảm xúc của mình.
" Mẹ à..." Tôi gượng cười rồi nói tiếp: " Mẹ thậy xấu đấy nhá!"
Lúc đầu mẹ tôi sững sờ, sau đó bà buồn rầu giải thích: " Mẹ già rồi, mẹ chỉ muốn gần gũi với con để có được cảm giác trẻ trung một chút thôi mà."
Tôi muốn an ủi rằng trong mắt con mẹ mãi mãi vẫn trẻ như ngày nào, nhưng khi nhìn thấy những sợi tóc bạc hiện rõ trên mái tóc mới nhuộm khiến tôi không cất lên lời.
Dường như những người trẻ tuổi không buồn phiền lâu được, bởi khi vừa về nhà gặp Đinh Tuấn Kiệt ngay lập tức cảm giác buồn khi vừa bị "đuổi" khỏi trường đã tan biế