Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1366 lượt.
huấn của bậc phụ huynh, anh cứ ậm ừ cho xong chuyện. Bà Lâm lại hỏi tối hai đứa có về ăn cơm không, Đinh Tuấn Kiệt trả lời họ định ăn ở ngoài rồi vội vàng cúp mát. Mẹ nuôi dặn dò phải cố sống hòa thuận với nhau, lại dặn tối là phải về "nhà" đấy ! Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy mình đúng là một thằng khốn nạn.
Anh biết Tiểu Nê là người vừa nhỏ mọn, lại hay bị kích động, vừa kiêu ngạo lại rất bướng bỉnh. Anh nhớ tối qua Tiểu Nê còn rất hạnh phúc bày trí đồ đạc, cố gắng hết sức để nhớ xem trong nhà cần có những vật dụng gì sau đó ghi ghi chép chép vào sổ, lại khoe đó là kinh nghiệm mua được đủ đồ trong siêu thị.
Vậy mà hôm nay anh đột ngột thừa nhận với cô là anh đã có vợ, cũng chính là thừa nhận ngôi nhà này không thể tiếp nhận nữ chủ nhân thứ hai...Vậy theo suy nghĩ, hành động trước kia của Tiểu Nê, và sự tác động mạnh mẽ sau khi biết được sự thật...
Đinh Tuấn Kiệt bắt đầu cảm thấy hối hận, tại sao anh lại không ngờ trước tình huống xảy ra khi nói ra việc đó, là một người con gái, cô ấy sẽ cảm thấy nhục nhã thế nào? Lúc này anh mới thấm thía khi Tiểu Nê tát anh một cái như trời giáng, bản thân cái tát đã bao gồm cả sự đau xót và sự xấu hổ nhục nhã!
Đối với cô công chúa cao ngạo như Lâm Tiểu Nê, lòng tự trọng mạnh mẽ của cô đã bị tổn thương nghiêm trọng, đã vỡ vụn. Đinh Tuấn Kiệt lại tiếp tục gọi cho Tiểu Nê, nhưng vẫn không có ai nghe. Anh đoán chắc Tiểu Nê biết có người gọi nhưng không nghe mà thôi. Không nản chí anh tiếp tục gọi...tắt máy rồi.
Căn cứ vào hành động trước đây của cô mỗi khi tức giân, Đinh Tuấn Kiệt buồn bã phán đoán xem Tiểu Nê sẽ làm gì. Trước đây khi Tiểu Nê giận cô thường xị mặt rồi buông ra những câu khiến người khác dở khóc dở cười, đại loại như: " Em giận thật rồi mau tới dỗ em đi!"
Nhưng bây giờ anh cũng không biết cô đang ở đâu.
Có lẽ nào Tiểu Nê lại nghĩ quẩn...Đinh Tuấn Kiệt buông người xuống sofa bắt đầu nghĩ lung tung. Nghĩ ngợi một lát anh sợ hãi toát mồ hôi hột, thế là anh chàng nhảy phắt ra khỏi sofa, khoác áo rồi lao ra khỏi nhà.
CON LỢN VONG N BỘI NGHĨA
Vừa lao ra khỏi nhà, anh bị sốc bởi vô số những ánh mắt và dòng người tấp nập trên đường, lúc này anh mới nhận ra muốn tìm một người cố tình trốn mình giữa biển người mênh mông là chuyên không đơn giản chút nào.
Tuy nghĩ như vậy nhưng anh vẫn vội vàng bước đi. Anh nhanh chóng phân tích những địa điểm Tiểu Nê có thể tới, khả năng cô sẽ đến nhà người thân quen. Đinh Tuấn Kiệt vội vàng móc điện thoại rồi gọi cho Giai Nhiên.
"Sao lần nào cậu đánh mất vợ cũng tới chỗ mình đòi người thế?" Giai Nhiên chẳng biết sự việc nghiêm trọng cứ vô tư chế giễu anh. Nó chẳng khác nào dội một gáo nước lạnh vào Tuấn Kiệt khiến anh ngạt thở.
Tiếp tục đi tìm, anh cảm thấy đang đi ngược chiều gió.
Đinh Tuấn Kiệt thấp thỏm ngồi bên mẹ nuôi, như một cái máy anh cho bà muốn làm gì mình thì làm. Anh đang kín đáo quan sát mọi người có gì khác thường không. Kết quả của việc quan sát cho thấy Tiểu Nê chưa kể cho mẹ nuôi chuyên tối qua.
Còn bà Lâm cứ dịu dàng, âu yếm nhìn hai người, bà đoán hai đứa đang giận nhau. Từ lúc Tiểu Nê một mình chạy hồng hộc về nhà, về tới nhà không nói năng gì chạy xộc lên phòng khóa trái cửa lại. Mãi tới tận khi ăn cơm mới xuống. Là người mẹ, bà hiểu con gái mình có phản ứng kỳ quặc như vậy, chắc chắn là nó đã cãi nhau với bạn trai. Đến lúc Đinh Tuấn Kiệt hôt hoảng tới, bà cang fkhẳng định giữa hai đứa đã xảy ra chuyện rồi.
Trong mắt bà, hai đứa cãi nhau là chuyện rất bình thường, bởi họ đều đang thuộc độ tuổi thanh niên dễ xúc động, nóng tính là điều khó tránh khỏi, nhưng mau giận thì cũng mau quên. Bà quá hiểu tính cách của con gái và con trai nuôi, bà đoán chắc chắn Tiểu Nê tự chạy về nhà, bây giờ Đinh Tuấn Kiệt chạy tới xin lỗi mà thôi.
Nghĩ tới đây, bà vuốt yêu vào mặt con gái rồi đùa: " Sao rồi? Mặt mũi vênh cao thế nàu chắc là có ai bắt nạt con à?"
Lâm Tiểu Nê hừ một tiếng rồi trừng mắt nhìn Đinh Tuấn Kiệt khiến anh sợ hãi không biết phải làm gì nữa.
Bà Lâm cười hiền từ rồi lại nhìn Đinh Tuấn Kiệt đang ngượng ngùng, bà cố khuyên nhủ: " Tuấn Kiệt à, lần sau, khi Tiểu Nê cứ tùy tiện không nghe lời con đừng để ý tới nó. Nó hay giả vờ giận lắm, con mà dỗ nó, nó lại càng làm già đấy. Con cứ kệ nó, lát sau nó khác thôi, không biết chừng lại còn chủ động tìm đến con đấy. Tiểu Nê là con mẹ, mẹ hiểu nó mà."
Bà Lâm nói với Tuấn Kiệt như vậy nhưng mục đích là ám chỉ Tiểu Nê: " Con cứ giận đi, chẳng có gì đâu, mọi người sẽ mặc kệ con thôi."
Những lời của bà chủ yếu là để hòa giải mâu thuẫn giữa hai đứa, nhưng bà không ngờ lại khiến con gái bà nổi cơn thịnh nộ.
Tiểu Nê ném cục len trên tay xuống đất rồi đưng dậy òa khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã. Cô tức run bắn khiến Đinh Tuấn Kiệt sợ hết hồn, cô gào lên với mẹ: " Mẹ à, mẹ con mình đều bị hắn lừa rồi! Hắn là kẻ đại bịp! Mẹ còn nói giúp cho hắn nữa."
"Tiểu Nê! ngồi xuống! Tại sao lại hư thế?" Bà Lâm tức giận, nghiêm khắc dạy con.
Nhưng Tiểu Nê cứ gào lên