Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341362
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1362 lượt.
5h điện thoại của Tuấn Kiệt theo thường lệ lại rung lên, một giây sau lại imt ịt. Vừa xem đúng là số của vợ, thế là anh liền nhắn tin trả lời: " Bà xã à, anh sắp về rồi, nhớ nấu các món ngon nhé! Hôm nay anh muốn ăn cá rô phi kho."
Một lát sau, anh nhận được tin nhắn của người “nghiêm túc” nhất, người kể chuyện cười không bao giờ cười - ông Vĩ. Tin nhắn của ông khiến Tuấn Kiệt bồn chồn lo lắng.
“Ông xã à, em đang chờ anh về. Thức ăn đang ở trong nồi, cá kho đang ở trong siêu thị, còn em đang nằm trong chăn chờ anh."
Anh tập trung nhìn kỹ tin nhắn hồi lâu đột nhiên ra khi nãy khi nhắn tin cho vợ, lúc tìm sổ, vì từ vợ và Vĩ có phần tương tự nên anh đã gửi nhầm tin cho ông Vĩ. Nhưng những người bản tính thích đùa ác như ông Vĩ lại không hay để ý anh gửi đúng hay gửi sai, ông ấy luôn là người duy nhất lo sợ thiên hạ không loạn.
Tới trưa ngày hôm sau, qua " loa phóng thanh" của ông, toàn cán bộ nhân viên trong tòa nhà này đã biết chuyện. Sau đó thì một đồn mười, mười đồn trăm...thậm chí người bán thuốc lá ở tầng dưới cứ nhìn thấy Đinh Tuấn Kiệt lại bưng miệng cười. Mà những người này lại là laọi thích thêm mắm thêm muối nữa chứ, họ kể chuỵện rất linh hoạt, sáng tạo. Mỗi lần kể cho ai đó nghe, họ lại thêm vào ý kiến chủ quan của một người khác bàn về vấn đề này mới ác chứ. Cho nên cái gọi là nguyên bản gốc đã có đến mấy loại, vớ vẩn nhất phải kể đến loại bảo Đinh Tuấn Kiệt biến vợ thành món ăn ngon, bắt cô nằm trên bàn ăn chờ anh về thưởng thức.
Đinh Tuấn Kiệt chẳng biết phải làm sao, đành phải thừa nhận vợ mình đã dọn đến ở, nhưng lại không phải là Lâm Tiểu Nê.
Thực ra anh có nói hay không câu cuối " không phải là Lâm Tiểu Nê" cũng chẳng có ý nghĩa gì. Bởi có mấy lần cảm giác không giải quyết được công việc bằng tin nhắn, Gia Nam đã nghiến rằng gọi điện cho anh.
Gia Nam là người nhà quê mới ra thành phố nên đầu óc tư duy rất đơn giản, cô cho rằng hai người cách xa như vậy, khi nói chuyện qua điện thoại phải hét thật to thì người ta mới nghe được. Do vậy mỗi lần Gia Nam gọi tới thì mọi người cùng phòng với Đinh Tuấn Kiệt đều nghe thấy vợ anh đang nói gì. CÔ cứ hét toáng lên: " Alô! Có ai ở đó không?" Người nghe có cảm giác cô đã vặn hết volume lại còn khép tay tạo thành hình cái loa rồi kích âm bằng cách nói qua loa nữa.
Nếu người phụ nữ này là vợ Đinh Tuấn Kiệt, ai cũng có thể chắc chắn 100% đó không phải là Tiểu Nê.
Lại có những kẻ thích đùa dai, cố tình khen đểu chức năng chống rung điện thoại Đinh Tuấn Kiệt thật tốt.
Rất nhiều lần Đinh Tuấn Kiệt bị mất mặt vì giọng nói oang oang của vợ. Anh đã rất khéo léo, tế nhị nhắc nhở cô rằng người thành phố chú trọng tới sự nho nhã, tố chất, giáo dục. Điều này khiến vợ anh động lòng, cô lại lải nhải : " Tôi không được học hành tới nơi tới chốn, tôi chẳng có tố chất...anh chỉ muốn tống tôi đi phải không?" Cô khóc bù lu bù loa rồi mắng Tuấn Kiệt là người không có lương tâm, bây giờ anh có tiền rồi anh lại dở chứng khinh thường người nông thôn phải không?... Đinh Tuấn Kiệt lại phải ngồi an ủi cô hồi lâu, anh phải nghiêm khắc kỉểm điểm bản thân, thì cô mới tha thứ.
Khoảng một tháng sau, anh nhận được điện thoại của bà Lâm. bà hỏi anh tại sao không lại nhà chơi. Bà dò hỏi: " mẹ mới nói con hai câu con đã giận cả tháng nay à? Nếu như mẹ có hơi nặng lời một chút thì tối nay con tới ăn cơm nhé."
Đinh Tuấn Kiệt lại cho rằng mình đã làm tổn thương Tiểu Nê, thêm vào đó lại dối lừa nhà họ Lâm, nên mẹ nuôi đã không để ý đến anh nữa. Vậy mà hôm nay chính bà lại gọi điện tới xin lỗi khiến anh vô cùng xúc động. Chính vì thế anh đồng ý tới ăn cơm tối.
Lần đó chỉ có Tiểu Nê vắng mặt, không hiểu là do xấu hổ hay hãy còn giận anh nên không ra ăn cơm, còn lại mọi người trong nhà họ Lâm vẫn đối xử với anh thân mật như trước đây. Mẹ nuôi đã từng nói cho dù vì bất cứ lí do gì con không thể trở thành con rể của mẹ thì con mãi vẫn là con trai của mẹ. Bữa cơm này đối với anh thật đầm ấm.
Chưa tới 9h tối anh về đến nhà, nhưng Gia Nam đã đi ngủ. Cô quen nếp sống nông thôn, cứ tối tối lại mất điện nên ngoài đi ngủ chẳng có thú vui nào nữa. Đến nay đã hơn 40 tuổi, thói quen đó đã ăn vào tiềm thức, cứ tối một chút là cô leo lên giường.
Có rất nhiều hình thức vui chơi giải trí ở thành phố, đặc biệt là cuộc sống về đêm rất phong phú. Mấy ngày đầu khi vợ mới tới, Đinh Tuấn Kiệt sợ vợ cô đơn nên xin nghỉ phép để dẫn vợ đi tham quan một vài trung tâm thương mại hào nhoáng, xa hoa của Trùng Khánh, đến tối anh lại dẫn vợ tới quán Mặc Mặc để cảm nhận được sự điên cuồng của thiên hạ.
Nhưng Gia nam đã quá quen với giá cả của những sạp hàng ngoài đường, cô cũng nghe quen giọng điệu của người nông thôn, cô không tài nào hiểu nổi tại sao giá quần áo tại đây lại đắt dễ sợ như vậy. Cô càng sợ hãi trước cái trò uốn éo, nhảy nhót không giống ai của những người trong Mặc Mặc, lại càng khiếp đảm trước hệ thống âm li ở đây. Theo cách nói của cô mỗi lần vào Mặc Mặc cô lại có cảm giác đang trở lại thời kỳ Nhật Bản oanh tạc.
Thực ra Gia Nam chỉ thích ngồi trên sofa ở nhà xe