Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1357 lượt.
, cửa sổ lúc này lại đang mở. Tôi cảm thấy không nóng cũng chẳng lạnh, nói chung tôi cảm thấy dễ chịu. Ở thành phố Trùng Khánh này rất hiếm khi xuất hiện kiểu thời tiết này, người Trùng Khánh rất quan trọng kiểu thời tiết này. Tôi đã đi dã ngoại, đi Ý cùng với bố, rồi tôi chợt nhận ra phong cảnh bên Ý có đẹp mấy cũng chẳng sánh bằng một góc Trùng Khánh khi anh đang còn bên tôi.
Tôi cảm thấy mình nhớ quê da diết.
Điều này cũng giống như tôi đang nhớ ai đó vậy.
Tôi giật mình bởi sự bạo dạn khác thường của anh, không nói nổi từ "không" nữa, chỉ còn biết lấy can đảm gật đầu. Lúc đó ai cũng có thể nhận ra bộ dạng nhếch nhác của Tuấn Kiệt. Lúc nãy anh cười với tôi không tự nhiên chút nào.
Đinh Tuấn Kiệt đi sau tôi, vừa vào phòng anh tiện tay khóa cửa lại. Tiếng sập cửa "ầm" một tiếng khiến tôi căng thăng. Mấy tháng gần đây, cảm giác nhớ nhung anh càng mãnh liệt, thế nhưng khi gặp được anh rồi tôi lại rất ít nói, chỉ dám nhìn trộm anh mà thôi.
Trước đây, mỗi lần được ở gần anh, tôi cảm thấy rất thoải mái bởi anh đã biết rõ lòng tôi muốn gì. Còn giờ đây mỗi lần nhìn thấy anh tôi lại thấy hồi hộp vô cùng, mặt đỏ rần lên, tim đập loạn xạ, dường như từng tế bào trong người tôi đang sôi lên vậy.
Do vậy lúc Đinh Tuấn Kiệt khóa trái cửa, mặt tôi nóng bừng, dường như không có dấu hiệu giảm nóng. Trái tim tôi đập loan xạ, không biết anh sẽ làm gì tiếp đây. Tôi thực sự không dám nghĩ tiếp nữa...Hành động sau đó của Đinh Tuấn Kiệt lại nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi. Anh ngồi bệt xuống sàn nhà, hai tay ôm đầy, trông anh rất đau khổ: " Tiểu Nê à, anh phải làm gì đây? Anh phải làm gì đây?" Anh nhắc đi nhắc lại.
Tôi rất kinh ngạc bởi từ trước tới nay chưa bao giờ anh phản ứng như vậy. Tôi bị hành động bất ngờ này làm cho sợ hãi đến mức không biết phải làm gì nữa. Người đàn ông lớn hơn tôi năm tuổi ấy trước thời điểm này, đã chiếm trọn trái tim hâm mộ trong tôi vì hình tượng trưởng thành độc lập của mình. Anh kiên cường, lạc quan, anh khiến tôi trưởng thành hơn, anh đã thành công làm cho tôi nhận thức được thế nào là đau khổ, thế nào là bồi hồi trong tình yêu. Chính giây phút này đây, người đàn ông dường như hoàn mỹ trong mắt tôi bỗng chốc giống như một đứa trẻ không được giúp đỡ, anh đang quỳ ở dưới đất cầu xin tôi cứu giúp, trông anh đau khổ như vậy, anh thể hiện cứ như thể anh là người đàn ông đáng thương nhất trên thế giới này không bằng...mà người đàn ông ấy lại là người tôi yêu.
Tôi thấy hoang mang, thực sự không hiểu hiện giờ anh đang muốn nói với tôi cuộc hôn nhân của anh rất đau khổ hay anh đang ám chỉ cho tối thấy tôi mới là người anh yêu?
Thế là tôi lại mềm lòng, tới đỡ anh dậy, rồi lần đầu tiên tôi dịu dàng hỏi anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đinh Tuấn Kiệt lắc đầu, anh không muốn kể xấu vợ quá nhiều trước mặt người khác.
Anh đẩy tôi ra rồi mở một lon bia, chỉ một hơi anh đã uống cạn. Sau đó, chẳng thèm để ý tới giọt bia đang còn dính trên miệng, anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm huyền ảo, vũ trụ thì bao la, tôi đoán anh đang nghĩ: bầu trời lớn thế này cũng giống với đời người dài dằng dặc cứ mờ mịt vô biên không biết đâu mới là điểm kết thúc.
Tôi đoán không ra, bất giác đầu đau như búa bổ.
Đinh Tuấn Kiệt vẫn không nói gì, cứ liên tục uống bia. Tôi ngồi bên anh, nhìn thấy cơ bắt tráng kiện của anh hiện ra ở chỗ xắn tay áo. Tôi chẳng biết phải an ủi anh thế nào bởi thực ra tôi vẫn chưa nghe được từ miệng ang thốt ra bất kỳ nguyên nhân nào đã khiến anh buồn. Thế là tôi giả vờ ngoan ngoãn ngồi bên anh, bởi chúng tôi có rất ít cơ hội ngồi riêng với nhau thế này. Tôi cũng đủ thông minh để không khuyên anh đừng uống bia, bởi tôi biết anh không phải là người nát rượu, hơn nữa lúc này anh chỉ muốn dùng nó để tiêu sầu mà thôi.
Lúc Đinh Tuấn Kiệt uống hết lon bia cuối cùng thì đã là 12h đêm, lúc này tôi mới nhẹ nhàng khuyên anh: " Muộn thế này rồi, hay anh đừng về nữa."
Đinh Tuấn Kiệt hoảng hốt cứ lắc lư đầu, không biết anh chấp nhận hay từ chối lời để nghị của tôi nữa.
Tôi cẩn thận đề nghị: "Hay là em xả nước nóng cho anh tắm nhé, uống nhiều bia thế nếu được tắm nước ấm sẽ không bị đau đầu đâu, dễ chịu lắm, được không anh?"
Thật ngạc nhiên, anh đờ người ra một lúc, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Tôi sướng quá thiếu chút nữa nhảy cẫng lên. Tôi nghĩ, cuối cùng mình cũng có thể ở bên anh thêm một chút nữa. Tôi còn nhắc thêm: " Lúc tắm anh nhớ ngâm mình một lúc nhé! Đừng như hồi xưa cứ năm phút là tắm xong đấy."
Nói xong câu này tôi lại nhớ tới khoảng thời gian trước kia hai đứa sớm thối bên nhau, lúc đó quả thật rất vui. Mí mắt tôi lại nóng ran lên.
Nghe thấy câu này của tôi, anh ngẩng đầu lên nhìn tôi...không gian tĩnh lặng không yên bình như tôi tưởng.
Tôi không muốn anh ấy phát hiện ra điều gì nên chỉ muốn đi ra, muốn trốn chạy.
Lúc tôi đứng dậy, anh đã gọi với theo: " Tiểu Nê!"
Tôi quay người đi,cố gắng không khóc. Rồi anh đã đứng trước mặt tôi. Một giây sau đó, anh ôm tôi vào lòng.
Anh cứ lẩm bẩm: " Tiểu Nê à, cho anh xin lỗi nhé!"
Sau đó Đinh Tuấn Ki