Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.
mình đã sử dụng. Cô đã buồn lắm rồi, nhưng lại ngại không muốn đi hỏi chồng. Cô nhận thấy chỉ có bồn cầu là thấp nhất, cô đoán có lẽ nó được dùng khi đi đại tiện cũng nên. Thế là cô gắng sức trèo lên rồi ngồi xổm trên mặt bồn cầu, sau đó mới thảng thốt đi đại tiện. Cô thầm nghĩ có lẽ cả đời này mình sống không có hậu, mau mà còn khỏe, nếu như sống tới 70, 80 tuổi, sợ rằng chết vì nhịn do không trèo lên được " hố phân" cũng nên.
Sau đó Gia Nam oán trách chồng làm " hố phân" cao quá, bệ ngồi thì lại vừa chật vừa trơn khiến ngồi không vững. Suy nghĩ một hồi rồi Đinh Tuấn Kiệt đoán ra, mỗi lần sử dụng bồn cầu vợ anh thường ngồi xổm trên đó, anh cố nhịn cười. Anh nghĩ tới lòng tự trọng của cô. Anh đã nghĩ ra một biện pháp vẹn toàn là khi anh đi đại tiện thường mượn cớ không có giấy vệ sinh rồi gọi vợ đưa vào cho. Gia Nam đã tròn mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy cách sử dụng đúng cách của bồn cầu.
Gia Nam xem được một lúc phim Hồng Lâu Mộng thì thấy mệt. Đinh Tuấn Kiệt tắm rửa xong xuôi liền đưa vợ vào phòng ngủ, anh còn cẩn thận đắp chăn cho vợ. Sau đó anh mới đi ra. Trông anh chẳng khác gì phục vụ hoàng thái hậu.
Gia Nam phát hiện ra hai sợi tóc trên gối vừa dài vừa mỏng. Cô nhớ lại những lời nhắc nhở của bà con hàng xóm, họ cho rằng thành phố chẳng có gì hay cả, ở đó hồ li kiểu gì cũng thành tinh.
Gia Nam cảm thấy trong lòng nặng nề, mãi không thể ngủ được. Đinh Tuấn Kiệt là người đàn ông bình thường, hơn nữa vợ chông lâu ngày mới gặp mặt nên anh chỉ muốn gần gũi với vợ ngay.
Tối đó, mới nằm lên giường anh đã vội vàng hôn Gia Nam, miệng cư slẩm bẩm những câu đại loại như anh nhớ em. Nhưng Gia Nam lại có cảm giác không yên khi nhìn thấy hai sợi tóc kia nên cô chẳng có tâm trạng nào. Gia Nam giả vờ ngủ. Đinh Tuấn Kiệt ôm vợ hồi lâu chẳng thấy có phản ứng gì thì cụt hứng nên quay lưng lại ngủ. Gia Nam nằm im quay mặt vào tường. Mãi tới khi nghe tiếng thở đều đều ở bên cạnh mới cẩn thận quay người lại.
Ánh đèn ngủ màu vàng yếu ớt mờ mờ chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của Đinh Tuấn Kiệt đang nằm bên. Lúc này anh nằm ngủ say sưa đáng yêu, ngây thơ giống như trẻ sơ sinh khiến Gia Nam vừa hận lại vừa yêu. Yêu là bởi anh là chồng cô, cô không thể rời xa anh, dòng máu chảy trong cơ thể cô đã cô đặc thành tình yêu vô tận dành cho Đinh Tuấn Kiệt. Hận là bởi cô đã là phụ nữ lớn tuổi, không còn khả năng sinh con cho anh nữa, vào tuổi này cô cũng không còn đủ sức hấp dẫn để khiến anh si mê. Cô hận là càng ngày khuôn mặt cô càng lão hóa, cơ thể cô càng ngày càng xuống cấp. Những điều này đã khiến cô vô cùng tự ti, khiến cô trở nên đa nghi và nóng nẩy.
Gia Nam nhẹ nhàng giơ tay ra vuốt ve khuôn mặt chồng rồi thầm gọi tên anh giống như trước đây. Mặt trăng treo ngoài cửa sổ rất đẹp, cô lại thầm nghĩ, làm thể nào mình có thể đẹp thánh thiện và sáng trong mãi được? Làm thế nào có thể giống như mặt trăng cứ khuyết rồi lại tròn, cứ lặn rồi lại mọc, tồn tại đời đời? Gia Nam bất lực nhắm mắt, một giọt lệ nhẹ nhàng lăn trên gò má.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Đinh Tuấn Kiệt không thấy vợ đâu. Anh bước vào bếp đã thấy một bữa sáng đơn giản nhưng đẹp mắt, đang bốc khói mỉm cười với anh. Gia Nam bước vào choàng áo khoác ngoài cho anh, cô mắng yêu: " Buổi sáng hãy còn lạnh tại sao chỉ mặc áo ngủ đi ra thế này?"
Mùi vị ngon lành của bữa cơm khiến Đinh Tuấn Kiệt rất vui. Đánh răng rửa mặt xong xuôi, anh ngấu nghiến ăn cháo đậu xanh rồi tạm biệt vợ đi làm. Anh dặn vợ trưa anh không về, nếu cô cảm thấy buồn có thể đi loanh quanh ngắm cảnh, tiền để ở dưới gối.
Do cảm thấy rất vui, anh ôm Gia Nam rồi hôm trộm một cái khiến cô vừa tức vừa ngượng. Vợ anh tức thật, anh chỉ còn biết lí nhí hứa lần sau không dám nữa rồi vội vã đi làm.
Chồng vừa đi khỏi, Gia Nam đã cảm thấy trống trải trong căn phòng rộng. Vuốt khuôn mặt mình cô nhớ lại hành động của Tuấn Kiệt trước khi đi làm rồi lại suy nghĩ lung tung, lẽ nào anh cũng làm như thế với cô gái bí ẩn kia. Thế cô gái kia sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Cô ta sẽ nũng nịu nói " đáng ghét" hay là nồng nhiệt đáp lại nụ hôn của anh nhỉ? Nghĩ tới đây Gia Nam cảm thấy ghê tởm.
Lý Gia Nam đã qua lứa tuổi thanh niên, lứa tuổi thích thú với chuyên chăn gối năm nữ, cô cảm thấy vợ chồng với nhau nên kính trọng lẫn nhau giống như khách thì hay hơn. Bản thân cô luôn phản cảm và bài xích cái chuyện bại hoại thuần phong mỹ tục kia.
Trong đầu óc cổ hủ của Gia Nam, hôn nhau, quấn quýt thậm chí cầm tay nhau trên phố là những việc bại họai thuần phong mỹ tục, đáng xấu hổ. Vậy mà hcồng mình lại đối xử với mình như thế, một là, làm tổn thương tới lòng tự trọng của mình, hai là, đánh đồng mình với loại phụ nữ phóng đãng, dâm loạn. Tận đáy lòng, Gia Nam không tài nào hiểu rằng chồng mình hành động như vậy bởi anh đang thuộc lứa tuổi chín muồi, lứa tuổi hừng hực nhiệt huyết của người đàn ông. Cô cảm thấy chồng mình thật phong lưu, tầm thường, cô không thể lý giải nổi.
Gia Nam ở lì trong nhà, tuy rất thích mua sắm, nhưng cô lại không muốn tiếp xúc với người thành phố. CÔ chỉ ra ngoài đi chợ còn thì nhốt mìn