Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.
ệt buông tôi ra, nói thật lúc đó tôi cảm thấy hơi hụt hẫng. Lúc ra khỏi phòng ngủ của tôi, anh còn chăm chú nhìn vào tờ giấy tôi đang viết dở trên bàn.
Tôi biết trên tờ giấy đó tôi đã viết nhằng nhịt đặc kịt tên anh - Đinh Tuấn Kiệt. Đúng là lúc đó tôi đã tưởng chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra, sau này tôi mỗi lần nhớ lại tôi vẫn thấy hồi họp, tim đập rôn ràng. Tôi thề rằng lúc đó tôi đã nhìn thấy sự ham muốn trong ánh mắt đầy cảm kích của anh. Nhưng cuối cùng, Đinh Tuấn Kiệt đã không làm gì cả, từ sâu thẳm con tim tôi cảm thấy hơi thất vọng.
Trong mười phút anh tắm, tôi cứ suy nghĩ vẩn vơ, càng nghĩ càng kích động, càng cảm thấy người anh nên làm vợ là tôi mới đúng.
Sau khi tắm rửa xong xuôi, Đinh Tuấn Kiệt rõ ràng thoải mái hơn hẳn, nhìn thấy anh như vậy tôi cũng bình tĩnh trở lại. Đúng lúc này bố mẹ tôi về, họ nhìn thấy Đinh Tuấn Kiệt vừa bước ra từ nhà tắm với chiếc khắn tắm vắt trên vai.
Bố tôi ngạc nhiên hỏi: " Tuấn Kiệt? Muộn thế này con vẫn chưa về à?"
Câu hỏi của ông khiến Đinh Tuấn Kiệt ngượng nghịu, anh không thể trả lời rằng anh đến đây để ôm tôi, do vậy anh cứ lí nha lí nhí mãi vẫn không trả lời ông được.
Tôi đứng cạnh sốt ruột.
Mẹ tôi rất tế nhị, chỉ cần nhìn tôi một cái bà đã biết ngay. Lúc này nhìn dáng vẻ ngượng ngập và điệu bộ ấp úng của Đinh Tuấn Kiệt, bà đoán chàng trai này cũng có ý với con gái mình nhưng vẫn giữ sĩ diện nên mới giả vờ yêu vợ anh ta mà thôi. Hơn nữa đã muộn thé này mà còn tới đây một mình, chắc chắn là do nhớ quá không chịu nổi mà thôi. Bà thầm nghĩ sao chồng mình lại tối trí thế không biết, lại còn hỏi thằng bé câu đó khiến nó chẳng biết trả lời thế nào. Vô tình chồng bà đã làm khổ đôi tình nhân này.
Thế là mẹ tôi tiến lên phía trước giải nguy: " Nó là con trai tôi, chẳng nhẽ không thể tới đây à? Tuấn Kiệt à, con lên gác sấy tóc đi nếu không lại bị cảm lạnh đấy!" Vừa nói bà vừa vỗ vai Tuấn Kiệt.
" Con đi lấy máy sấy tóc đây." Vừa nói tôi vừa nhìn mẹ cười biết ơn.
Tự dưng bố tôi lại nói tiếp với anh: " Sấy tóc khô rồi, xuống đây bố có chuyện muốn nói với con."
Dường như chuyên đó rất quan trọng.
Nhìn thấy vẻ mặt ông Lâm Quốc Quần rất nghiêm túc, Đinh Tuấn Kiệt dứt khoát không lên gác sấy tóc, anh chỉ muốn được nói chuyện ngay với ông.
Sau đó ông Lâm nhận xét: " Bố cũng cảm thấy đàn ông gội đầu xong thì cần gì sấy chứ, một chốc nó sẽ tự khắc khô thôi mà, mình đâu phải đàn bà như hai mẹ con nó chứ." Lúc nói điều này ông lại đưa mắt nhìn hai mẹ con tôi.
Mọi người cùng cười vui vẻ.
“Sao hả bố, đi Tây Tạng ạ?” Đinh Tuấn Kiệt hỏi.
" Ừ , lần này nguyên liệu cho loại thuốc mới của công ty có dược liệu đông trùng hạ thảo, mọi người đều biết trùng thảo của Tây Tạng không những chất lượng tốt lại còn có giá hợp lý nữa. Tuy nhiên lần này công ty chúng ta cần mua với số lượng lớn, chắc chắn sẽ phải chi một khoản lớn đấy. Người khác đi bố không yên tâm lắm, do vậy con đi là thích hợp nhất." Ông Lâm Quốc Quần tin tưởng nói.
Đinh Tuấn Kiệt cứ gật đầu liên tục. Ông Lâm lại nói: " trùng thảo ở Tây Tạng tập trung chủ yếu ở cùng Na Khúc. Do vậy con phải tiếp tục ngồi xe từ Tây Tạng lên Na Khúc. Na Khúc là vùng đất rộng người thưa, không khí tương đối loãng, hơn nữa lại nằm ở vị trí cao hơn mực nước biển, do vậy đợt này đo chắc sẽ vất vả đấy, con nghĩ thế nào?" Ông Lâm chuyển chủ đề, nhắc khéo anh với thái độ hiền từ của người cha.
“Bố nuôi à, bố hơi xem thường con rồi đấy. Con trai bố còn có nỗi khổ gì mà chưa trải qua cơ chứ? Con không sợ đâu, chỉ cần được ăn no, đừng nói là đi Tây Tạng, nếu có phải đi Hỏa Diệm Sơn con cũng đo cho bố mà. Hơn nữa từ lâu con đã muốn đi Tây Tạng nhưng chưa mãi vẫn chưa có cơ hội." Cứ nhắc đến công việc, Đinh Tuấn Kiệt lại cao hứng, đột nhiên anh quay mặt nhìn ông Lâm đề nghị: " Nhưng con muốn thím Trương giúp một việc."
" Cái gì cơ? Tôi thì có thể giúp được việc gì cơ chứ? Tôi sợ nhất là đi xe, tôi say xe lắm!" Thím Trương đứng bên cạnh, sợ sệt xoa xoa tay.
" Cháu muốn cô nấu giúp cháu cái gì đó để ăn, tới giờ cháu vẫn chưa ăn cơm, cháy đói quá sắp không chịu nổi rồi."
Mọi người cười vui vẻ, tôi cũng cười theo, tôi thích anh ở vị trí có thể trêu bố tôi thân mật như vậy. Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên anh rồi quan sát sự vui vẻ, ấm cúng anh mang tới gia đình tôi lúc này.
Tôi thầm mơ giá như anh là chồng tôi thì tốt biết bao nhiêu nhỉ? Nghĩ tới đây tôi cảm thấy ấm áp trong lòng.
" À mà bố ơi, khi nào khởi hành ạ?"
" Càng sớm càng tốt con ạ, tốt nhất là tiến hành trước Tết. Bố hy vọng con sẽ bay chuyến vào sáng ngày kia, con thấy thế nào?"
" Được ạ."
Ăn cơm xong, Đinh Tuấn Kiệt liền lên gác ngủ, anh còn chúc tôi ngủ ngon nữa. Tôi lại có cảm giác mình được trở lại quá khứ, lúc đó tôi có người mình yêu, và người tôi yêu cũng yêu tôi. Người tôi yêu sắp sửa đi Tây Tạng rồi, tôi phải nhanh chóng đi đặt vé máy bay thôi. Thế là tôi đoán khi Đinh Tuấn Kiệt nhìn thấy tôi cùng ở trong phòng chờ máy bay đi chuyến Lhasa, nhất định anh sẽ tưởng đó là ảo giác.