XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Hạnh Thổn Thức

Hồng Hạnh Thổn Thức

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1354 lượt.


YÊU Ở LHASA ( PHẦN 1)
Đinh Tuấn Kiệt đang ngồi trong phòng chờ, đợi lên máy bay để đi Lhasa.
Hôm qua, mới sớm ra Đinh Tuấn Kiệt đã đến công ty, sau khi sắp xếp công việc trong thời gian mình đi vắng, anh gọi điện cho Gia Nam - vợ anh, nhưng cô không nghe điện thoại. Anh gửi tin nhắn báo cho vợ mình phải đi công tác Lhasa, Lý Gia Nam lập tức nhắn lại trả lời. Lời lẽ của cô khiến Đinh Tuấn Kiệt vô cùng tức giận: " Sao anh không chết luôn đi? Cùng tình nhân đi hưởng tuần trăng mật à? Tốt nhất anh đi luôn đi đừng vác mặt về nữa!"
Và điều đó đã trở thành sự thực - Đinh Tuấn Kiệt không quay về bên cô nữa.
Một nàng tiên đang thướt tha đi về phía Đinh Tuấn Kiệt, Đinh Tuấn Kiệt lẩm bẩm một mình: " Trời ạ, người đâu mà đẹp quá!" Mãi tới khi Tiểu Nê vỗ vào vai Đinh Tuấn Kiệt, anh mới giật mình sực tỉnh: Không phải ảo giác mà là người bằng xương bằng thịt.. Lâm Tiểu Nê.
" Lạnh"
" Vậy em làm thế nào?"
" Mua" Cô ráo hoảnh trả lời.
Trước tiên, anh lấy áo của mình cho Tiểu Nê mặc tạm. Anh đã phải phá kế hoạch dự định ban đầu của mình là đi chụp ảnh bằng việc dẫn Tiểu Nê đi mua quần áo.
Do vừa đến cao nguyên, lượng oxy ở đây chỉ bằng một phần ba lượng oxy dưới đồng bằng, nên rất dễ bị mệt, không thể nói to, phải giữ gìn không bị cảm lạnh. Đinh Tuấn Kiệt phải vất vả lắm mới ép Tiểu Nê ăn hết một miếng " cao nguyên an" - một món ăn của Tây Tạng.
Khi vừa xuống máy bay, lần đầu tiên đặt chân đến vùng đất linh thiêng thần bí, cô cảm thấy không khí ở đây thật trong lành, khí hậu mát mẻ, bốn bề là núi với đủ kiểu hình thù, quần áo của người dân bản địa thì vô cùng sặc sỡ...Tất thảy mọi thứ đều khiến Tiểu nê vô cùng hào hứng phấn khởi, cô nhảy tung tăng như trẻ con, khiến Đinh Tuấn Kiệt chỉ lo đại tiểu thư mất tích, cứ phải luôn miệng nhắc: " Đừng nhảy! Đừng nhảy nữa!"
Từ Lhasa đến Na Khúc còn phải mất hai, ba ngày đi xe nữa, Đinh Tuấn Kiệt nghĩ đến dáng vẻ liễu yếu đào tơ của Tiểu Nê, nếu ngay lập tức phải lên cái nới có độ cao 4.700m ấy sẽ không chịu được, cho nên quyết định ở lại Lhasa một tuần.
Tiểu Nê với danh nghĩa là khách du lịch thì hoàn toàn không có ý kiến gì. Người từ đồng bằng lên cao nguyên ít nhiều sẽ bị ảnh hưởng, nhẹ thì đau đầu chóng mặt, nặng thì thổ huyết, dẫn tới tràn dịch màng phổi phải nhập viện, thậm chí mất mạng nếu không được cứu chữa kịp thời.
Đinh Tuấn Kiệt là một người khỏe mạnh vạm vỡ, vậy mà tối đầu tiên đến Lhasa cũng bị đau đầu đến mức mất ngủ.
Khi đó Lâm Tiểu Nê đã ân cần ở bên chăm sóc, lấy nước cho Đinh Tuấn Kiệt uống thuốc, gọt vỏ dưa hấu, bóc nho bỏ hạt rồi tận tình bón cho Đinh Tuấn Kiệt từng miếng một. Đinh Tuấn Kiệt cảm động, rơm rớm nước mắt. Có lẽ vì sợ Tiểu Nê vất vả, sang buổi sáng ngày hôm sau bệnh tình của Tuấn Kiệt đã hoàn toàn thuyên giảm.
Tiểu Nê thở phào nhẹ nhõm: " Tốt rồi, ơn trời anh đã khỏe lại, anh mà ốm thì ai đưa em đi mua đồ trang sức đây?"
Thiên kim tiểu thư Tiểu Nê đáng ra là đối tượng bảo vệ quan trọng cuẩ Đinh Tuấn Kiệt, nhưng tiếc thay mỗi khi Đinh Tuấn Kiệt hỏi cô có sao không thì luôn nhận được một câu trả lời " đói quá". Sau hai ngày quan sát Đinh Tuấn Kiệt nhận thấy quả thật Tiểu Nê không có biểu hiện gì khác thường, mới rút ra kết luận: " Em đúng là chẳng giống ai!"
Họ đến khách sạn thuê hai phòng cạnh nhau, Đinh Tuấn Kiệt dặn Tiểu Nê nếu có việc gấp hoặc cảm thấy khó chịu thì gõ vào tường ba tiếng, anh sẽ lập tức đến hộ giá.
Đương nhiên buổi tối Tiểu Nê sẽ không để Đinh Tuấn Kiệt ngủ yên, cứ cách nửa tiếng cô lại gõ mạnh vàp tường dù chẳng có lý do gì quan trọng.
Khi Đinh Tuấn Kiệt vội vàng chạy sang thì cái lý do gõ vào tường ấy không hề có chút thuyết phục nào ngay cả đối với bản thân cô, ví dụ như: " Nghĩ ra rồi " bí quyết của máy bay cao cấp..."
Ngày thứ hai ở Lhasa, Tiểu Nê không có lấy một giây rảnh rỗi. Từ sáng đến tối, cô kéo Đinh Tuấn Kiệt đi hết chỗ này đến chỗ khác ngắm cảnh, sưu tập đồ trang sức cô cho là đẹp, rồi mua hết về, lại còn bắt Đinh Tuấn Kiệt phải nhận xét cái nào đẹp nhất mà không cho phép nói tất cả đều đẹp.
" Cái này đẹp nhất! Cái này thật mới lạ! Cái này có ý nghĩa! cái này thật đặc biệt!..." Với chỉ số thông mình dỗ phụ nữ của Đinh Tuấn Kiệt, có thể nói ra những lời như vậy cũng là điều không đơn giản đối với anh.
Kết quả là mỗi khi ra khỏi cửa Tiểu Nê trông rất rực rỡ, cô đem tất cả những thứ đó đeo vào người. Mỗi lần cô đi ra phố đều bị lũ trẻ ăn xin vây quanh, chìa cánh tay đen đúa về phía cô mà cầu xin bằng tiếng Tây Tạng: " Xin cô"," xin cô"
Đến Lhasa, chuyện khiến Tiểu Nê buồn phiền lo lắng nhất là việc cô đang dần biến thành rắn. Nói như vậy là do cô có hai đặc tính lớn của loài rắn. Thứ nhất: lột da. Do thời tiết khô hanh, làn da mỏng manh của cô cứ bong ra từng mảng như da rắn, dùng bất kỳ loại kem dưỡng da nào cũng vô tác dụng. Thứ hai: ngủ đông. Đến Lhasa Tiểu Nê giống như loài vật bắt đầu ngủ đông. Mỗi ngày ngủ từ 15 đến 17 tiếng, hễ mà nhìn thấy giường là muốn ngủ.
Tình trạng bong tróc da với phụ nữ mà nói quả là đòn chí