Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341642

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1642 lượt.

một phần?
“Báo cáo tổng cộng là mười một phần, tôi sắp xếp theo mục lục, không thể nào thiếu một phần được, có thể xem trên bản điện tử, là mười một bản”. Cố Hứa Ảo nói một cách chắc chắn.
“Làm sao lại là mười một phần, rõ ràng là là mười hai phần. Cô Lỗ, thế này là thế nào?”. Bùi Trung Khải mặt trầm như nước.
Cố Hứa Ảo nhìn Lỗ Hành, Lỗ Hành nhìn Bùi Trung Khải bằng ánh mắt nghiêm trang, nói với vẻ khẳng định: “Đúng là mười hai phần”.
Cố Hứa Ảo mặt nóng như phải bỏng, sơ suất lớn như thế này từ trước đến nay cô chưa từng bao giờ phạm phải, “Mục lục mà tôi nhận được là mười một phần..”.
“Là một thành viên của tổ hạng mục, cô không cần quan tâm đến tiến triển của công việc hay sao? Lẽ nào người ta giao cho cô bao nhiêu thì cô làm bấy nhiêu còn mình thì không cần đối chiếu kiểm tra? Chúng ta làm việc theo nhóm, điều này cô phải biết”. Bùi Trung Khải cắt ngang lời giải thích của Cố Hứa Ảo.
Mọi người đều nhìn Bùi Trung Khải và Cố Hứa Ảo, nhất thời không ai xen vào. Một lúc lâu sau, Cố Hứa Ảo ngẩng đầu lên, mắt đỏ bừng, biết lỗi nói: “Tôi sẽ hoàn thành công việc vào trước buổi sáng mai”. Nói xong quay người ra đi.
Lỗ Hành trừng mắt nhìn Bùi Trung Khải, nói: “Vừa rồi anh lớn tiếng quá rồi đấy, có thể bọn họ đã làm sai thật”.
“Mỗi một khâu đều phải sửa chữa, phải chịu trách nhiệm cho khâu tiếp theo, đồng thời cũng phải giám sát khâu trước đó, nếu người ở khâu trước làm sai cũng không có nghĩa là cô ấy không đáng trách”. Bùi Trung Khải đáp, hoàn toàn không nể mặt Lỗ Hành.
Thực ra, những điều mà Bùi Trung Khải nói là đúng, Lỗ Hành cũng không tiện nói gì thêm, dù gì thì Bùi Trung Khải cũng đang làm việc cho Nhạc Trung.
Lỗ Hành và Bùi Trung Khải từ ngoài trở về đã là hơn bảy giờ tối, những người khác đều đã ra về, chỉ còn lại bóng của Cố Hứa Ảo trong góc. Lỗ Hành bất giác ngẩng đầu lên nhìn Bùi Trung Khải một cái, mắt của Bùi Trung Khải cũng vừa rời khỏi người Cố Hứa Ảo và dừng lại trên tập tài liệu trên tay.
“Cũng không còn sớm nữa, cùng đi ăn cơm chứ?”. Bùi Trung Khải nói với Lỗ Hành.
“Được. Anh chờ một chút, để tôi đi gọi Hứa Ảo”.
Chắc chắn Cố Hứa Ảo đã nghe thấy hai người nói chuyện, nhưng cô vẫn ngồi im không nhúc nhích. Lỗ Hành thở dài, bước tới, “Hứa Ảo, đi ăn cơm cùng đi, ăn rồi về làm”.
Quay lại nhìn Lỗ Hành, Cố Hứa Ảo cười, đáp: “Tôi sợ không kịp, tôi không đi đâu”. Cô nói thật lòng, phải dịch hơn chục trang từ tiếng Trung và tiếng Anh rồi sắp xếp thống nhất theo yêu cầu, chế thành bản điện tử để có thể giao nộp sáng sớm mai, quả thật là khối lượng công việc rất lớn.
“Không được, không ăn thì không được”, Lỗ Hành nói, tay kéo Cố Hứa Ảo.
“Lỗ Hành thực sự không kịp nữa, cậu hiểu điều đó rõ hơn mình mà”. Cố Hứa Ảo chớp mắt nhìn, Lỗ Hành nói rất thật lòng.
Bùi Trung Khải thấy Lỗ Hành quay lại một mình cũng không hỏi nhữung chuyện khác mà chỉ bảo: “Ăn ở đâu?”.
“Tùy, kiểu gì cũng là cơm văn phòng thôi mà”.
Hai người xuống nhà hàng Trung Quốc dưới lầu ăn một bữa đơn giản, Lỗ Hành để Bùi Trung Khải gọi tới năm, sáu món, vội vàng nói cô ăn không nhiều.
Bùi Trung Khải trả lại menu cho người phục vụ, nói cháo và hai món nữa làm xong thì đưa thẳng lên phòng 1206 tầng mười hai, tiền tính vào bàn này. Sau đó, anh nhìn Lỗ Hành và nói: “Chuyện này cô cũng không cần phải lo, cứ ăn ngon miệng đi”. Lỗ Hành không nói gì, bụng nghĩ thầm, cuối cùng thì là tôi lo hay anh lo?
Chờ Lỗ Hành ăn xong lên tới nơi, thấy Cố Hứa Ảo vẫn ngồi yên, đồ ăn bên cạnh vẫn chưa hề động đến.
“Sao lại chưa ăn, đã không đi rồi thì cũng phải ăn một miếng chứ?”.
Cố Hứa Ảo dường như giật nảy mình, “À, chờ lát nữa, để xong nội dung này đã..”.
“Vẫn còn còn nhiều lắm. Dù gì thì cậu cũng phải ăn đã , cùng lắm cũng chỉ mất hơn chục phút thôi”.
Nghe lời Lỗ Hành , Cố Hứa Ảo cuối cùng cũng gạt chột sang một bên, “Thôi được, mình mà không ăn cậu lại lôi thôi cả nửa ngày mất”.
Húp một ngụm cháo ngô thịt vịt , độ nóng rất vừa, những hạt ngô bọc lấy lát thịt trôi xuống chiếc dạ dày trống rỗng khiến Cố Hứa Ảo thấy dễ chịu, trong lòng vô cùng cảm động.
“Cám ơn cậu, Lỗ Hành”.
Lỗ Hành do dự một lúc, mới nói: “Đó là Bùi Trung Khải gọi cho cậu đấy.
Cố Hứa Ảo ngừng nhai, rồi nói với vẻ không để tâm, “Dù sao cũng cảm ơn cậu, nếu cậu không giục mình ăn thì cháo nguội rồi sẽ không ngon như vậy nữa”.
“Thực ra, hôm nay Bùi Trung Khải cũng hơi nóng..”.
“Mình hiểu,đúng là mình chưa tốt, anh ấy nói đúng nếu ai cũng chỉ biết việc của mình, không trao đổi thì công việc của chúng ta không thể nào mà tốt được”. Cố Hứa Ảo cắt ngang lời của Lỗ Hành, nói với vẻ rất vội vã, “Được rồi, ăn xong rồi , phải làm tiếp thôi”. Nói rồi cười rất tươi với Lỗ Hành, “Cậu định làm giám công đấy à ? Cậu mau về đi, không cần ở lại đây với mình đâu, cậu cũng có nhiều việc làm lắm cơ mà”.
Nhìn bóng nghiêng của, Lỗ Hành lắc đầu, cô ấy không cho cô thời gian và cơ hội để nói về Bùi Trung Khải .
Ngồi trong chiếc xe dưới sân, rất dễ dàng nhìn thấy đèn trong một căn phòng ở tầng mười hai vẫn sáng. Nhìn đồng hồ đã g


Teya Salat