XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.

khỏi đại sảnh của khách sạn, thấy Tề Huy đứng chờ ngoài xe đang giơ tay vẫy. Chiếc xe rẽ qua mấy ngã thì dừng lại trước cửa một nhà hàng. Nhà hàng này rất nổi tiếng, lại đúng giờ cơm nên không còn phòng bao. Cố Hứa Ảo nói ngồi ở phòng chung cũng được, và hai người chọn một vị trí không xa cửa ra vào.
Các món ăn lần lượt được bê lên, món nào cũng bốc khói nghi ngút, bày biện cũng rất tinh tế. Tề Huy cười nói: “Tôi không biết cô Cố thích ăn món gì, nhưng món sushi ở đây có lẽ rất ngon, bạn tôi giới thiệu cho, rất nhiều cô gái thích ăn. Tôi nghĩ, chắc cô Cố cũng không phản đối, nên đã quyết định chọn món thay cô, thực lòng xin lỗi nhé”.
Cố Hứa Ảo mỉm cười, “Anh cứ gọi tôi là Cố Hứa Ảo là được rồi, cứ một câu cô Cố, hai câu cô Cố như vậy, ngượng lắm”.
Tề Huy cũng bật cười lớn: “Thế thì thỏa thuận như vậy nhé, chúng ta cùng gọi bằng tên, tôi gọi cô là Hứa Ảo”.
Cố Hứa Ảo gắp một miếng sushi chấm vào gia vị rồi cho vào miệng, lập tức vị cay của mù tạt từ cổ họng xộc lên mũi, khiến nước mắt ứa đầy và mồ hôi toát cả trên đỉnh đầu.
Một tờ giấy ăn được chìa ra, Cố Hứa Ảo vơ vội lấy, vô tình túm phải tay của Tề Huy, bèn lập tức buông ra, cầm lấy tờ giấy lau mắt, tai chợt nghe thấy giọng nói vừa quen thuộc mang vẻ châm biếm rất rõ: “Xem ai với ai này”.
Cảm giác cay sè qua đi, Cố Hứa Ảo quay lại nhìn thì thấy Bùi Trung Khải đang đứng ngoài cửa, hai tay cho vào túi quần nhìn cô và Tề Huy, bên cạnh anh là một cô gái xinh đẹp. Trong lòng cô thấy hơi khó chịu, cô cảm thấy vị cay của mù tạt vẫn chưa hết.
Tề Huy có vẻ không được tự nhiên cho lắm, cười gượng gạo: “Anh Bùi, may quá, xem ra chúng ta đã đến đúng chỗ rồi. Anh mà cũng đến nhà hàng này thì chắc chắn đây là nhà hàng rất được rồi”. Bùi Trung Khải bước tới, nói: “Đúng là tình cờ gặp thật, gặp đúng người tình cờ và việc tình cờ. Chủ nhà và khách thuê nhà lại trở thành bạn bè cùng mâm”.
“Ồ, tôi định nhờ Hứa Ảo dịch giúp cho ít tài liệu, anh biết là tôi không hiểu những thứ đó mà”. Tề Huy vội giải thích, vẻ bối rối.
“Giọng của cậu cũng thay đổi rồi đấy, không còn kiểu bò già ăn cỏ nón nữa. Đã gọi nhau là Hứa Ảo rồi đấy, khi nào thì làm việc?”. Bùi Trung Khải cười, vỗ vào tay Tề Huy.
“Nói gì thế, tôi đến nhờ người làm việc nghiêm chỉnh. Chẳng phải anh tới để ăn cơm sao, đi nhanh đi, đi nhanh đi!”. Tề Huy biết Cố Hứa Ảo không muốn gặp Bùi Trung Khải, không ngờ hôm nay lại chạm trán ở đây, song gặp thì cũng không sao, có điều Bùi Trung Khải lại nói ra những lời như vậy, rõ ràng là có ý phá đám nên anh tìm cách đuổi khéo “ôn thần” đó đi.
Người phục vụ nói: “Thưa anh Bùi, phòng anh đặt ở bên này ạ”.
“Ồ, dù sao thì món ăn của họ cũng vừa mới đưa lên, tôi đói lắm rồi, chúng ta ghép mâm ăn chung. Tôi ăn đồ ăn của họ trước, Tiểu Kiều, gặp người quen rồi, chúng ta cùng ăn chung đi!”. Rồi không chờ sự đồng ý của người khác, Bùi Trung Khải ngồi xuống bên cạnh Cố Hứa Ảo, “Phục vụ, mang hai đôi đũa lại đây, tiện thể mang thực đơn đến. Chúng tôi ngồi đây, trả lại phòng đặt”.
Tề Huy không biết làm thế nào, vì yêu cầu của Bùi Trung Khải không có gì là quá đáng, bạn bè gặp nhau trong những tình huống như thế này thì thường ngồi cùng, anh cũng đã từng làm như vậy với Bùi Trung Khải, có điều, đối tượng hôm nay là Cố Hứa Ảo, dù gì cũng có chỗ không ổn.
Bùi Trung Khải rất bản lĩnh, không bị ảnh hưởng của ba người khác, cầm đũa gắp một miếng sushi cho vào miệng. Cô gái tên là Tiểu Kiều khẽ hỏi sao lại không chấm gia vị, Bùi Trung Khải chậm rãi nuốt, “Mù tạt cay làm chảy nước mắt nước mũi rất khó chịu, nhưng nếu lau giúp anh thì cũng được”. Tiểu Kiều nghe vậy, nũng nịu đáp lại: “Ai thèm lau cho
anh”.
Cảnh tượng tình tứ công khai khiến Tề Huy đứng ngồi không yên, nhất là trong đó lại có ngụ ý, rõ ràng là muốn nói tới việc vừa rồi anh đưa giấy ăn cho Cố Hứa Ảo, lén đưa mắt nhìn sang thì thấy Cố Hứa Ảo vẫn lặng lẽ ăn miếng cá pecca nướng, dường như cô không hề nghe thấy những lời nói đó. Thấy vậy Tề Huy mới tạm thời yên tâm, bữa cơm sau đó diễn ra tương đối bình thường, Cố Hứa Ảo không nói gì, Tề Huy cũng không có ý kiến, chỉ có Bùi Trung Khải và Tiểu Kiều thỉnh thoảng trao đổi với nhau những câu đại loại như mù tạt có cay không, sushi tươi hay không tươi, và xen cả tiếng cười điệu đà của Tiểu Kiều.
Tề Huy đứng dậy vào nhà vệ sinh trước. Trong khoảng thời gian ấy, Bùi Trung Khải quay sang nhìn Cố Hứa Ảo, “Như thế này thì dựa trên tiền đề gì?”.
Cố Hứa Ảo từ từ ngẩng đầu lên, nhìn cô gái đi cùng với Bùi Trung Khải đang nhìn cô với ánh mắt rất lạ lùng, mặt không tỏ thái độ gì nhưng lộ rõ vẻ hiếu kỳ. Bụng nghĩ thầm, bạn gái của Bùi Trung Khải cũng thật rộng lượng, trong tình huống này cũng vẫn bình thản quan sát.
“Chẳng có tiền đề gì cả”.
“Không phù hợp với nguyên tắc của cô mà”. Bùi Trung Khải cười một cách quái đản, rồi uể oải đứng dậy.
Tề Huy quay trở lại, lờ mờ cảm thấy có điều không bình thường, đưa mắt nhìn ba người cố tìm câu trả lời, nhưng không thu được gì.
Cố Hứa Ảo đứng dậy, nói: “Xin lỗi, tôi phải về để còn làm thêm, không ở l