Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341624

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1624 lượt.

ại cùng mọi người được. Tề Huy, cám ơn anh, món ăn rất ngon, tôi sẽ sớm dịch giúp anh”. Sau đó quay sang Bùi Trung Khải và cô gái đi cùng, gật đầu, nói: “Chào hai người”.
Tề Huy cũng thu xếp đồ đạc, “Này, Hứa Ảo, tôi cũng đi bây giờ, chờ tôi thanh toán đã. Anh Bùi, xin phép đi trước nhé”.
Khi tới trước quầy thì được biết đã có người thanh toán, Tề Huy cười ngượng nghịu, “Định mời cô thì lại bị anh Bùi tranh thanh toán mất rồi”.
“Yên tâm đi, tôi đã nhận ơn từ anh mà”. Cố Hứa Ảo cười đáp. Tề Huy nhìn nụ cười ngọt ngào và tinh nghịch của Cố Hứa Ảo, trong lòng chợt thấy ngẩn ngơ.






Cố Hứa Ảo, anh thừa nhận anh đã bị em hấp dẫn. Sau sự việc của Nhạc Trung, anh cho rằng cơ hội hợp tác của chúng ta sẽ càng mong manh, cho nên không còn nhiều sợi dây liên hệ, nhưng anh biết, nếu có một ngày em chịu chủ động đến tìm anh, thì sự việc sẽ không còn đơn giản như thế nữa. Hôm nay, em đã tìm đến đây, đừng trách, anh nghĩ chúng ta không thể không có những ngày tiếp theo.
Sau khi ăn cơm xong, Bùi Trung Khải vừa đến phòng làm việc thì người đồng sáng lập Trung Đỉnh là Đường Sinh đến, cười tít mắt, nói với anh, hôm nay có một công ty bất động sản tìm đến chỉ đích danh tổng giám đốc Bùi muốn được giúp đỡ, giá cả khá hời. Bùi Trung Khải suy nghĩ, công ty bất động sản làm gì có hợp tác xuyên quốc gia.
Một lúc sau, thư ký gọi điện đến nói có người của công ty bất động sản hẹn gặp mặt, Bùi Trung Khải đáp một tiếng “Được”. Ít phút sau đó,một bóng dáng yểu điệu bước vào,giày cao gót tám phân, đồng phục cao cấp, tôn dáng tôn da, mái tóc cắt ngắn, lối trang điểm tinh tế, khiến người ta vừa nhìn đã biết đây là mỹ nhân cổ cồn trắng (chỉ những mỹ nhân nơi văn phòng)
Bùi Trung Khải nheo mắt, “Là cô à?”
“Tổng giám đốc Bùi, chắc không chê chúng tôi miếu nhỏ mà không đón tiếp đấy chứ?”. Mễ Tĩnh Văn hay còn gọi là Tiểu Mễ đem cặp tài liệu, nhìn Bùi Trung Khải.
“Hợp đồng đã kí rồi, làm thế nào được. Hủy hợp đồng thì không được, nói quả thực không được nữa thì để người khác làm”.
So với chút bực bội vì bị quấy quả thì Bùi Trung Khải càng muốn biết Cố Hứa Ảo và Tề Huy rốt cuộc là quan hệ gì hơn. Vậy là anh gọi điện thoại hẹn Tề Huy đi uống rượu. Rượu đã đủ đô, nói: “Cố Hứa Ảo không hợp với cậu đâu”.
Tề Huy ngây người: “Ý anh là gì?”.
“Cô ấy là kiểu phụ nữ coi hôn nhân là tiền đề, không chơi bời được đâu”. Bùi Trung Khải làm nử quan tâm đến Tề Huy.
“Hai người chia tay vì lý do này à?”.
“Chuyện này cậu đừng quan tâm".
“Nếu người ta bằng lòng thì tôi cũng không có ý kiến. Đến tuổi này rồi cần ổn định thì ổn định, coi hôn nhân là tiền đề cũng tốt. Hơn nữa, anh nghĩ quá rồi đấy, chẳng qua là tôi có việc nhờ cô ấy giúp thôi”. Tề Huy chột dạ lắc lắc ly rượu.
Bùi Trung Khải ngoẹo đầu nhìn Tề Huy, thấy Tề Huy thần sắc tự nhiên, trong lòng có phần yên tâm hơn, “Coi như là nói thêm một câu với cậu, cẩn thận vẫn hơn”.
“Anh nói những lời đó có thật lòng hay không vậy? Nếu không xem xét đến chuyện kết hôn thì hai người định chỉ qua lại thôi à?”. Thái độ của Bùi Trung Khải ít nhiều cũng khiến Tề Huy thấy không thoải mải, Bùi Trung Khải anh thôi qua lại, người phụ nữ anh đã chạm vào thì người khác không được chạm vào sao?
“Sao có thể? Dù sao cậu cũng nên tự lo liệu cho mình”. Bùi Trung Khải khong định tiếp tục chủ đề đó nữa, “Thêm một chén nữa chứ”.
“Được, thêm một chén nữa”.
Hai người ường như đều có ý định tránh nhắc lại chủ đề đó, quay sang nói về bóng đã, bóng rổ, thương trường, xã hội đen một cách sôi nổi, không bàn chuyện phụ nữ nữa.
Tề Huy suy nghĩ. Hồi nhỏ anh luôn theo đuôi Bùi Trung Khải, Bùi Trung Khải đã trực tiếp ảnh hưởng tới giá trị quan và thẩm mỹ của anh. Càng nghĩ đến Cố Hứa Ảo, anh lại càng cảm thấy htú vị, quan trọng nhất là cô gái này đã khiến Bùi Trung Khải phải chấp nhận thua cuộc. Anh không từ chối một cuộc tình, nếu tác dụng của nó lại là đánh bạn sự tự tin của Bùi Trung Khải thì càng tuyệt.
Sau một tháng chuẩn bị, công việc đàm phán cuối cùng đã triển khai đến giai đoạn cuối, phía đối tác nước ngoài mấy ngày sau cũng sẽ tới ở trong khách sạn này. Là phiên dịch, Cố Hứa Ảo đã sửa sang gần xong các báo cáo của các bê, Tống Văn Khải đã được ông ty gọi về, thời gian cuối này, mọi công việc ở đây đều do một mình cô đảm nhận. Tối hôm qua, cô đã thức trắng đêm chỉnh sửa tất cả các văn bản dịch, ngày hôm nay đem giao cho nhân viên phục vụ in ấn.
Lỗ Hành nhìn đôi mắt đỏ ngầu vì thức đêm của Cố Hứa Ảo, thương cô vất vả quá. Cố Hứa Ảo vỗ vai cô ấy cười nói: “Cậu cũng vậy”. Pha một cốc cà phê, vừa ngồi xuống ghế, thì nghe có ai đó gọi tên mình, Cố Hứa Ảo nhìn, người phụ trách thẩm định đang vẫy cô, cô đứng dậy bước tới, đi theo vào trong thì nhìn thấy mấy người, trong đó có Bùi Trung Khải.
“Phiên dịch Cố, sao trong báo cáo cuối cùng lại thiếu mất một phần?”. Bùi Trung Khải hỏi, mặt tối sầm.
Cố Hứa Ảo sững người, thầm nói, không thể nào, tối hôm qua cô đã đối chiếu theo thứ tự từng phần một, sao lại có thể thiếu