Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

vui vẻ, nhìn gì cũng thấy tươi sáng, huống chi toàn thành phố đâu đâu cũng rực rỡ màu hoa thế này.
Ông Quan và Cố Hứa Ảo cùng trò chuyện, Cố Hứa Ảo nói qua về mình, rồi theo lẽ thường hỏi ông Quan vì sao lại tới thành phố này. Ông Quan cười lớn, nói mình là một cựu binh nhảy dù, bất chấp khó khăn nhận quyết định bổ nhiệm này của phó chủ tịch tỉnh.
"Tiểu Cố, cô còn chưa biết, phó chủ tịch tỉnh của chúng tôi là người thị trấn Lỗ, tuy trực thuộc của thành phố Khúc, nhưng thực ra còn gần Tô Thành hơn là thị trấn Ngô, khẩu âm càng giống hơn. Sau này ông còn công tác ở Tô Thành, cũng có thể coi như là đồng hương chính cống của cô".
"Chuyện này tôi không biết thật, tôi không nghĩ rằng sẽ gặp đồng hương ở đây. Tổng giám đốc Quan chắc cũng là một người có tiếng tăm".
"Đâu có, đâu có, nếu nói là người có tiếng tăm thì phải nhắc tới phó chủ tịch tỉnh Kiều".
Ông Howard cũng tham gia câu chuyện về Tô Thành vì đó cũng là nơi quen thuộc với ông. Không khí càng trở nên thoải mái. Giữa chừng có điện thoại gọi đến, ông Howard khẽ đáp lại, nhưng ông không nói câu nào ngoài hai từ "yes" và "no", tiếp đó cũng có người bước vào, ghé sát tai ông Quan nói gì đó, ông Quan cũng chỉ lắc hoặc gật đầu. Cố Hứa Ảo biết ý dừng câu chuyện lại. Có lẽ cái gọi là bày mưu lập kế, quyết thắng ngàn dặm là như vậy. Cố Hứa Ảo thấy trong lòng mỗi lúc mỗi rối, cô nhớ đến Bùi Trunh Khải.
Ra khỏi nhà kính, Cố Hứa Ảo đưa ông Howard trở về, đắn đo một hồi lâu, cuối cùng cô cũng lên tiếng: "Chủ tịch, cháu muốn nói điều này. Cháu... có quen với người đàm phán của đối tác".
"Ồ", ông Howard vẫn không dừng bước, ra hiệu cho Cố Hứa Ảo cứ nói.
"Bùi Trung Khải, người của công ty tư vấn Trung Đỉnh là bạn trai của cháu".
“Ta nhớ, là chàng trai trẻ chờ cháu hôm trước”. Trí nhớ của ông Howard quả không tồi chút nào. “Hứa Ảo, cháu đã nói ra rồi, ta thấy rất vui, ta tin cháu sẽ biết đặt lợi ích của công ty lên trên hết. Đừng lo nghĩ gì cả, hãy làm những việc mà cháu thấy nên làm. Có điều, ta đề nghị, trong mấy ngày này, tốt nhất hai người vẫn nên ít tiếp xúc với nhau, như thế tốt cho cả cháu và cậu ấy”.
“Cảm ơn lời nhắc nhở của ngài, cháu biết rồi ạ”. Cố Hứa Ảo thở phào, trí nhớ của ông Howard rất tốt, ông Howard có thể nhớ được Bùi Trung Khải chỉ sau mấy phút quả không phải chuyện thường.
Cuối cùng một tin nhắn đã không được gửi đi. Có lẽ là giao ước ngầm, hoặc có lẽ do đạo đức nghề nghiệp, trong suốt thời gian diễn ra đàm phán, Cố Hứa Ảo và Bùi Trung Khải không gặp riêng lần nào và cũng không gọi điện, thậm chí không nhắn tin cho nhau, ngoại trừ mẩu tin nhắn chỉ có bảy chữ của Bùi Trung Khải sau khi đàm phán kết thúc tốt đẹp: “Cẩu Thặng Nhi nói nhớ em rồi”. Anh đã rời thành phố này, còn cô thì đang chuẩn bị cho buổi ký thỏa thuận vào ngày hôm sau. Đọc tin nhắn ấy, cô không nén được cười thầm. “Chỉ khi nào bị ngược đãi, Cẩu Thặng Nhi mới kích tình”. Cảm giác có người nhung nhớ thật ngọt ngào, tâm trạng ủ dột tan biến tức khắc.
Buổi ký thỏa thuận giữa hai bên diễn ra đúng như dự kiến, nghe nói buổi lễ ấy cũng được đưa lên chương trình thời sự. Sau hai ngày uống nước trà, cuối cùng Cố Hứa Ảo đã hiểu rõ mục đích thật sự của cuộc đàm phán này. Thực ra thì FEX và đối tác đều đã có ý, chỉ có điều phải chờ danh chính ngôn thuận, hơn nữa, cũng còn cần phải thương lượng kỹ cang về chi tiết hợp tác, lần đàm phán này chỉ thống nhất những thỏa thuận ban đầu, để có thể mang lại lợi ích cho bên cô sau khi sáp nhập. Hơn nữa, đàm phán cũng chỉ là một màn kịch, việc sáp nhập giữa hai công ty trong và ngoài nước phải làm cho rầm rộ, để tuyên truyền, quảng cáo cho sản phẩm đó. Sự việc cũng lại rất tình cờ, đúng dịp này, phó chủ tịch tỉnh phụ trách mảng kinh tế đến đây thị sát, nên đã đích thân tới dự buổi ký kết.
Trời quang đãng, hoa phượng hoàng rực rỡ, đèn flash của cánh nhà báo không ngừng nhấp nháy. Đoàn của phó chủ tịch Kiều bước vào hội trường đã khiến không khí buổi ký kết được đẩy lên cao trào. Ông Howard là người tinh tường, am hiểu, ông hiểu rõ quan chức địa phương sau này sẽ chẳng khác gì phụ mẫu cho ăn cho mặc, nên rất tận tình và chu đáo giải quyết khéo léo mối quan hệ tinh tế giữa chính trị và kinh tế.
Phó chủ tịch tỉnh rất trẻ, cũng rất tinh anh, trông ông chẳng có vẻ gì là một quan chức chính phủ, vè ngoài lại càng giống với một văn nhân nho nhã, sau khi đọc diễn văn xong thì tới bắt tay từng người. Cố Hứa Ảo đứng đằng sau ông Howard, cô nói một câu cổ ngữ thông dụng: “Chúng ta đúng là nghìn dặm nhân duyện dây buộc lại”. Ông Howard nhíu mày không hiểu ý nghĩa của câu nói đó, Cố Hứa Ảo bèn dịch nó sang tiếng Anh. Ông Howard giãn chân mày, mỉm cười và bật ra một câu: “Duyên phận”.
Phó chủ tịch tỉnh cũng đã thấy được khả năng phiên dịch của Cố Hứa Ảo. Ông đưa mắt nhìn cô, rồi chủ động chìa tay ra, “Dịch tốt lắm, ý tứ sắc thái đều đủ cả”.
Cố Hứa Ảo bắt tay phó chủ tịch tỉnh, miệng nở nụ cười xã giao, đáp: “Cám ơn lời khen của chủ tịch tỉnh”.
Có người giới thiệu về lai lịch của Cố Hứa Ảo cho lãnh đạo, phó chủ tịch tỉnh lạ


XtGem Forum catalog