XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.

yêu nhưng đồng thời lúc nào cũng phải đề phòng những gai góc của nó. Lỗ Hành, sự tôn nghiêm của cậu là từ bỏ sự giày vò của sự chờ đợi, còn sự tự tôn của mình chỉ là kiên trì một tình yêu bình đẳng. Trong tình yêu, chẳng ai vĩ đại hơn ai, chẳng ai thấp hèn hơn ai.
Bùi Trung Khải mặt sa sầm giơ chân đá chiếc ghế, hành động có phần thô lỗ, thấy vậy, nhân viên mới vội vàng thận trọng dựng chiếc ghế lại, báo cáo tình hình công việc xong, quay người đi ra. Bùi Trung Khải quăng chiếc bút lên bàn, kéo trễ chiếc caravat, cởi bớt hai chiếc khuy áo.
Người đồng sáng lập Trung Đỉnh hai tay khoanh trước ngực, hỏi: “Tổng giám đốc Bùi, có việc phiền lòng à?”.
“Đường Sinh, có việc thì anh nói, tôi không có thời gian tiếp chuyện anh đâu”. Bùi Trung Khải nói, vẻ mặt tỏ ra rất thiếu kiên nhẫn.
Đường Sinh bước vào: “Chuyện của công ty coi như hết mưa trời lại sáng rồi, thế mà có người nói rằng hôm nay ghế trong phòng anh ít nhất lăn kềnh xuống đất tới cả ba lần. Tôi tới đây để xem kẻ không có mắt nào lại dám bố trí một vật dụng chất lượng tồi như thế ở chỗ anh”.
“Lấy tôi ra làm trò đấy à!”. Tay của Bùi Trung Khải làm động tác gõ xuống bàn.
“Tôi lấy anh làm trò thì chẳng phải là tự mình nhạo cười mình sao? Là chuyện nghiêm túc, anh không nghe thấy vừa rồi có tiếng sấm hay sao? Sấm mùa xuân từng hồi từng trận, ý của tôi muốn nói là chúng ta cũng nên làm dậy tiếng sấm đi thôi”. Đường Sinh ném tập tài liệu cho Bùi Trung Khải.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
“Anh có tin bí mật gì thế?”.
“Có mấy vụ lớn, một là của nhà máy gang thép, một là của hãng xe hơi, những vụ như thế này chúng ta đều đã có kinh nghiệm, đảm bảo là rất thuận tay, chỉ có điều bây giờ chưa tìm hiểu được tình hình quan trọng hơn. Nếu anh phiền lòng vì không có việc để mà làm thì coi như tôi đã giúp anh, còn nếu như phiền lòng vì người khác thì điều ấy phải nhờ vào bản lĩnh của anh”. Nói xong, Đường Sinh cười hà hà rồi bỏ đi, bỏ lại phía sau tiếng ghế lăn xuống đất.
Bùi Trung Khải nhìn lướt qua tập tài liệu, sau đó nhấc điện thoại lên.
“A lô”.
“Lỗ Hành, là tôi. Bây giờ có tiện nói chuyện không?”.
“Định tặng quà à? Sao lại không tiện, nói đi xem định để phong bì bao nhiêu tiền”. Lỗ Hành vẫn nói với giọng điệu đà.
“Phong bì gì chứ. Cô không cưới thì lấy đâu ra phong bì. Cô không định nói với tôi là em bé đã đủ tháng rồi đấy chứ”. Nói chuyện với Lỗ Hành thường tự nhiên như vậy không cần phải cân nhấc như khi nói chuyện với Cố Hứa Ảo.
“Anh không biết thật hay là giả vờ không biết vậy? Hứa Ảo vẫn chưa nói gì với anh à? Nếu chưa nói, thì tôi trịnh trọng thông báo với anh, tôi đã đính hôn, đám cười sẽ tổ chức vào tháng bảy. Nhất định phải chuẩn bị quà to đấy nhé!”.
Dường như trong đầu Bùi Trung Khải có tiếng nổ, hành động nhanh như vậy sao, nên cười ha ha và nói, nhất định sẽ chuẩn bị quà. Lỗ Hành vẫn không tha: “Bùi Trung Khải và Cố Hứa Ảo chưa cưới thì nhất định phải chuẩn bị hai phần quà, và nhất định đều phải do Bùi Trung Khải bỏ tiền ra”.
Bùi Trung Khải cười lạnh lùng: “Vậy thì cô phải hỏi cô ấy xem có đồng ý hay không đã”.
“Chuyện này thì có gì mà không đồng ý, có người bỏ tiền ra cho mình không lẽ là một chuyện xấu? Nếu là tôi thì tôi thấy rất vui”.
“Chờ khi nào cô hỏi cô ấy xong rồi thì hãy nói lại với tôi, dù sao thì phong bì của tôi cũng không ít đâu. Này, Lỗ Hành, vào việc chính nhé, tôi muốn hỏi cô chuyện này…”.
Cúp điện thoại, Bùi Trung Khải dùng bút chọc vào quả táo trước mặt. Sau khi nói ra lời chia tay, quả nhiên Cố Hứa Ảo lại mất tích. Cái gì mà tôn nghiêm với chả nhục nhã. Anh đã moi cả ruột gan của mình ra rồi, thế mà vẫn cứ bị nói là làm nhục cô.[dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om'> Anh vẫn còn cảm thấy bị sỉ nhục đây này, anh biết tìm ai mà than bây giờ. Hơn nữa, con riêng thì có liên quan gì đến Cố Hứa Ảo, có sai thì cũng là sai ở người đàn ông đã cung cấp tinh trùng bừa bãi trước đây chứ, sao lại chụp cái mũ không tôn trọng cho anh, biến anh thành vật hy sinh, vật tế thần.
Cố Hứa Ảo ngồi trước bàn làm việc ở công ty ngáp liền mấy cái, có lẽ là vì đêm ngủ cứ muốn hưởng gió mát. Sắp hết giờ làm thì có hai người một nam một nữ tới tìm cô, Cố Hứa Ảo lạ lùng nhìn họ đang đứng chờ ở ngoài. Cô quay sang hỏi người ngồi trước mặt là ai đến tìm mình, thì nghe thấy có tiếng người gọi tên mình ở phía sau.
Nhìn người con trai lạ, Cố Hứa Ảo do dự một lúc, nói: “Chúng ta có quen nhau?”.
“Thưa cô Cố, chủ tịch của chúng tôi, ông Lỗ Hải Phong muốn gặp cô. Chúng tôi chờ cô ở đây, hết giờ làm sẽ đưa cô tới đó”. Anh ta chìa tấm danh thiếp của Lỗ Hải Phong ra.
Cố Hứa Ảo ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, vẫn chưa hết giờ làm, bèn nói: “Vậy phiền anh chờ cho một chút”.
Nhìn theo bóng chiếc xe lướt qua, Cố Hứa Ảo nghĩ không ra Lỗ Hải Phong muốn gặp cô là vì chuyện gì. Vấn đề hôn nhân của Lỗ Hành chắc được tiến hành trọn vẹn theo yêu cầu của những người trong nhà, nếu như hỏi cô về chuyện lần trước Lỗ Hành đến Bắc Kinh thì đúng là chẳng có chuyện gì tốt đẹp để mà nói, có lẽ những điều mà Lỗ Hải Phong biết còn