Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341656

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.

nhiều hơn cô. Không lẽ đó là về sự kiện tiết lộ bí mật ở Nhạc Trung dạo trước? Cố Hứa Ảo rùng mình, rồi lại mỉm cười thoải mái, sao có thể như thế được, Lỗ Hành nói câu xin lỗi đã là chuyện hiếm có rồi, hy vọng Lỗ Hải Phong gạt bỏ hết oan uổng cho mình có mà nằm mơ!dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
Lỗ Hải Phong ngồi một mình trong một căn phòng đặt riêng rất rộng, Cố Hứa Ảo không biết có nên bắt tay một cách lịch thiệp không. Trong lúc cô vẫn còn đang do dự thì Lỗ Hải Phong đã chủ động đưa tay phải ra, “Những người học tiếng Anh đều biết nghi thức của người phương Tây, đàn ông chìa tay ra trước quả là có phần mạo muội, nhưng trong nước thì không giống như vậy”.
Cố Hứa Ảo thở phào, đáp một cách che giấu: “Học mãi nhưng vẫn cứ là kẻ hẹp hòi, nhỏ mọn, xin chủ tịch đừng cười”.
“Này, ngoài việc công thì đừng khách sáo như vậy, tôn trọng ta là bề trên, gọi một tiếng bác Lỗ là được”. Lỗ Hải Phong thân thiện.
“Chủ tịch đi công tác ạ?”. Cố Hứa Ảo tránh gọi như lời của Lỗ Hải Phong, Lỗ Hải Phong nói như vậy là vì lịch sự, còn cô thì không đến mức không hiểu phép tắc.
“Cũng có thể coi như vậy, thời gian tương đối thoải mái, nhớ ra thì cũng thấy có người quen nên mới gọi cháu đến nói chuyện cho đỡ buồn. Cháu không trách ông già này phiền phức đấy chứ?”.
“Đâu có, cảm ơn chủ tịch đã nhớ đến cháu”.
Quả nhiên chỉ là nói chuyện phiếm, có điều nói kỹ hơn mấy lần trước. Ngoài công việc, Lỗ Hải Phong đúng là một phụ huynh rất tốt, quan tâm đúng mức, đủ để Cố Hứa Ảo cảm nhận được sự nhân từ của một bậc trưởng bối, lời nói cũng vừa đủ, khiến Cố Hứa Ảo thấy rất tự nhiên và thoải mái.
“Thức ăn có hợp khẩu vị không? Đều là món ăn của Bắc Kinh đấy”. Lỗ Hải Phong gắp cho Cố Hứa Ảo thử một món ăn.
“Mấy năm qua cháu cũng đã quen rồi, thực ra ăn quen thì món gì cũng cảm thấy có vị”.
“Hồi cháu còn nhỏ, cuộc sống chắc cũng không dễ dàng gì”.
Nhắc đến chuyện quá khứ của mình, Cố Hứa Ảo chỉ mỉm cười một cách bình thản: “Cũng được ạ”.
“Tên của cháu nghe rất là bí hiểm, lúc đầu thấy Lỗ Hành cứ gọi Hứa Ảo, bác lại cứ tưởng là Hư Ảo, quả là không thể nghĩ ra hai chữ ấy. Chắc hẳn tên này là do cha mẹ cháu đặt cho”.
“Có gì là bí hiểm đâu ạ, cháu chỉ nghe thấy viện trưởng nói là khi cháu vào viện thì trên người có kèm theo vật ghi tên như như”. Cô là trẻ mồ côi mọi người đều biết cả rồi, cô cũng đã rất quen với chuyện đó, chỉ có điều gần đây mọi người hay nhắc đến nên dù gì cô cũng cảm thấy không vui.
“Tuy những lời của bác không có ý gì, nhưng cũng khiến cháu phải nhớ lại những chuyện không vui trước đây, nhưng xét từ góc độ của người làm cha làm mẹ thì nhất định có những nỗi khổ không thể nói ra, cháu cũng đừng quá suy nghĩ”.[dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om'> Giọng nói của Lỗ Hải Phong lộ vẻ già nua và đôi chút luyến tiếc.
Cố Hứa Ảo ngẩng đầu lên nhìn Lỗ Hải Phong, gần đây không hiểu sao có nhiều người cứ bảo cô phải thông cảm và hiểu cho nỗi khổ của cha mẹ đến thế.
“Chắc hẳn cháu cũng đã biết chuyện của Lỗ Hành rồi, bác cũng thực sự không ngờ Lỗ Hành lại chấp nhận chuyện hôn nhân do các bác sắp đặt như vậy, hơn nữa hai đứa chúng nó còn bí mật đính hôn, khiến gia đình hai bên không thể nào hiểu được. Dù áy náy nhưng bác cũng cảm thấy đây là một sự lựa chọn không tồi”.
“Chỉ cần cậu ấy nghĩ thông là được”.
“Bác cũng chỉ nói như vậy thôi, cháu cũng đừng nói gì với Tiểu Hành, e nó lại thấy phản cảm”. Lỗ Hải Phong đưa tay bóp thái dương.
“Chuyện này thì chủ tịch cứ yên tâm, cậu ấy rất hiểu chuyện mà”.
“Thế còn cháu, cháu nghĩ gì về chuyện này, chuyện tình cảm của nó có lẽ cháu là người biết nhiều nhất”.
“Bác Lỗ, Lỗ Hành nghĩ thông là được rồi, suy nghĩ của cháu cũng không có ý kiến gì. Hơn nữa, cháu ủng hộ Lỗ Hành”.
“May mà cháu hiểu được”. Đôi mắt đen láy của Cố Hứa Ảo gợi cho Lỗ Hải Phong nhớ đến một đôi mắt cũng đã từng nhìn mình như vậy. Ông bất giác nói: “Hứa Ảo, sau này cháu thường xuyên đến nhà bác nhé, Tiểu Hành cũng thích có thêm một người chị em. Bác tuổi đã cao, nên cũng thích lúc nào cũng được nhìn thấy cảnh đoàn tụ vui vẻ”.
Cố Hứa Ảo hơi ngỡ ngàng trước sự nhiệt tình ấy, chỉ trong một tháng cô đã tham gia hai bữa tiệc gia đình, có một người bạn âm thầm, một sư muội sùng bái mình và một phụ huynh hòa nhã, nhân từ. Cuộc sống của cô bỗng trở nên phong phú hơn hẳn.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
Bùi Trung Khải đang họp với Đường Sinh thì điện thoại đổ chuông, nhìn thì thấy đó là số máy của Mễ Tĩnh Văn, mở máy ra, không chờ đối phương lên tiếng, anh liền nói: “Tôi đang có việc bận, một tiếng nữa cô hãy gọi lại”.
“Điều này có vẻ không giống với tác phong của anh”. Đường Sinh có vẻ hơi ngạc nhiên trước vẻ cứng nhắc của Bùi Trung Khải.
“Đó là khách hàng anh đưa về đấy, một thương vụ làm gần một năm rồi, khó khăn lắm mới làm xong, thế mà phía sau còn cả một đống những công việc. Ai bảo đây là một công việc có hời? Có khổ thì có”. Nhắc đến việc của Mễ Thị, Bùi Trung Khải thấy bất mãn đầy bụng.
Đường Sinh có vẻ rất ngượng, “Chuyện này không phải đã xong rồi sao? Người ta cứ tìm đến anh vì tin tư