Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.
ởng anh, chẳng phải chúng ta cũng thường nói phải làm tốt dịch vụ hậu kỳ là gì? Tôi thấy, anh làm như vậy là nêu gương tốt cho mọi người, gia tăng tín nhiệm của khách hàng, bồi đắp tiếng tốt cho Trung Đỉnh, có anh Bùi làm gương, ai bảo là Trung Đỉnh sẽ thất bại? Huống chi tôi còn nghe nói anh còn thu nhận một nữ đồ đệ xinh đẹp, nhanh nhẹn, gọi dạ bảo vâng. Ông Mễ trả cho một món, lại còn thêm một cô con gái nữa, là lỗ hay lãi đây?”.
“Anh định hủy hoại tôi đấy à? Nói vào việc chính đi!”. Bùi Trung Khải nheo mắt lại, rõ ràng anh không muốn tiếp tục chuyện này.
Chừng một tiếng sau, chuông điện thoại lại vang lên, Bùi Trung Khải hơi chau mày, “Cô đúng giờ thật đấy, tôi vẫn chưa xong việc”.
Ở đầu dây bên kia, Mễ Tĩnh Văn trả lời như một học sinh ngoan: “Vậy, thưa thầy Bùi, em phải làm thế nào bây giờ, đúng là em có việc muốn thầy cho ý kiến”.
Đường Sinh đã đoán được bên kia là ai, đưa tay ra hiệu việc hôm nay dừng ở lại đây, rồi đứng lên rời đi. Bùi Trung Khải vươn người dựa vào ghế, “Nói đi, rốt cuộc là lại xảy ra chuyện gì?”.
“Là vấn đề quản lý tài vụ, có chút em không hiểu”. Mễ Tĩnh Văn đột nhiên đăng ký thi kế toán, nên bái Bùi Trung Khải là thầy, nói là muốn học tập thầy.
Bùi Trung Khải cũng muốn hướng cô ta theo về chính đạo, còn có đỗ hay không là một chuyện khác, nếu Mễ Tĩnh Văn chăm chỉ học hành thì anh cũng không ngại giúp đỡ.
“Này, sao cô ngốc thế, đã giảng một lần rồi cơ mà”. Bùi Trung Khải châm một điều thuốc, lông mày giãn ra.
“Hay là thầy giảng lại cho em một lần nữa đi, lần này chắc chắn là sẽ hiểu, em sẽ không làm phiền thầy nữa”. Mễ Tĩnh Văn tỏ vẻ đáng thương.
“Nghe không đáng tin đến thế!”. Bùi Trung Khải nhìn chiếc kim đồng hồ đang chạy về gần số bảy, “Được rồi, cô tới đi, tiện thể mang cho tôi một suất bánh hấp của Từ Ký nhé”.
“Em có thể mời thầy ăn một bữa thịnh soạn mà”.
“Không có thời gian, nhanh lên, quá giờ là tôi không tiếp đâu”. Bùi Trung Khải vẫn không bị lay chuyển.
Mễ Tĩnh Văn làm đề, ngẩng lên thấy Bùi Trung Khải đang ngấu nghiến ăn bánh hấp, vẻ mặt rất nghiêm nghị. Cô đã đoán ra, chắc hẳn thời gian này Bùi Trung Khải đang giận nhau với Cố Hứa Ảo, nếu là trước đây, làm sao cô có thể hàng ngày đòi Bùi Trung Khải phụ đạo cho được. Nghĩ vậy, trong lòng Mễ Tĩnh Văn thấy rất vui bất chợt khẽ ngân nga hát.
Bùi Trung Khải ngẩng lên nhìn Mễ Tĩnh Văn đang vừa lúc lắc đầu vừa ngân nga hát, “Không học nhanh đi. Cô đừng có nghĩ là tôi không có việc gì để làm, chỉ có mỗi việc của cô”.[dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om'> Hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi, so với anh rõ là một đứa trẻ, may mà tỉnh ngộ chưa muộn, vẫn còn có thể cứu vãn được. Trong cách nhìn của anh, bây giờ Mễ Tĩnh Văn đã không còn là một cô thiếu nữ ngang tàng, phá phách như hồi đầu. Nghĩ đến những điều này, Bùi Trung Khải không khỏi đôi chút tự đắc.
Mễ Tĩnh Văn thè lưỡi, “Thầy Bùi, em biết thầy rất bận rộn, vất vả, tiểu nữ xin được cảm ơn”. Cô biết, Bùi Trung Khải không thích bộ dạng trước đây của cô, vậy thì cô sẽ giả làm người ngoan ngoãn, đáng yêu. Bụng dạ đàn ông thật ra rất dễ nhìn thấu, chẳng phải họ cứ thích mình là kẻ cứu rỗi đó sao?
Ra khỏi công ty, Bùi Trung Khải nhớ ra phải tới cửa hiệu giặt là gần đó để giặt quần áo, việc này trước đây do mẹ anh làm giúp, sau đó thì là Cố Hứa Ảo làm, lúc này có lẽ anh phải tự lực cánh sinh thôi. Dừng xe trước cửa hiệu, cầm túi quần áo lên, quay đầu lại bảo Mễ Tĩnh Văn lúc đó đang đi nhờ xe anh, dặn cô ta ngồi yên trông xe.[dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om'> Mễ Tĩnh Văn ngoan ngoãn gật đầu, nhìn theo bóng anh đi vào cửa hiệu, vẻ đáng yêu trên khuôn mặt lập tức thay bằng vẻ lạnh lùng, tay lấy một điếu thuốc từ trong hộp ra, trong làn khói thuốc quấn quanh hai tay cô sờ lên chiếc vô lăng mà bàn tay Bùi Trung Khải đã đặt lên. Cô khao khát được Bùi Trung Khải vuốt ve biết bao nhiêu.
Cố Hứa Ảo chạy sang đường, vào hiệu giặt là. Sáng sớm nay cô bỗng sờ phải chiếc thẻ lấy quần áo trong túi, chợt nhớ đến việc còn quần áo ở hiệu giặt là, đến nay cũng đã một tháng rồi, chắc hẳn có bộ đã quá mùa. Cô đưa mắt nhìn về phía tòa nhà của công ty Bùi Trung Khải cách đó không xa, trong lòng thấy buồn, chuyện mới xảy ra một tháng trước đây, thế mà như đã lâu lắm rồi, xa lắm rồi.
Bước tới trước quầy, cô chìa tấm phiếu cho người phục vụ, “Phiền anh xem giúp cho những bộ quần áo này có người lấy chưa?”. Người phục vụ bước vào trong lấy ra bốn, băm bộ quần áo rồi gói lại.
“À, không, phiền anh chuyển đến nhà giúp cho. Tôi có địa chỉ đây, là tòa nhà Trung Tâm Thời Đại”.
“Cô Cố vẫn còn nhớ thông tin về tôi, hiếm có thật đấy. Tôi cứ tưởng quý nhân thì chóng quên”. Giọng của Bùi Trung Khải khẽ vang lên.
Cố Hứa Ảo đang ngồi một bên chờ người phục vụ kiểm tra quần áo thì thấy một bóng người lướt qua trước mặt. Thời tiết đầu mùa hạ, cô mặc một bộ đồ lanh, nên khi có làn gió lướt qua lập tức tỏa ra một mùi hương quen thuộc, khiến người ngửi thấy nó tim đập dồn dập. Bùi Trung Khải nghiếng răng nhìn cô gái lạnh lùng nói chuyện với người phục vụ, rồi sau đó cúi người viết địa chỉ, c