Tác giả: Hoan Hà
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.
ìn vẻ mặt ấm ức của Đào Đào, Hạ Sơ và Cảnh Thần cười ra nước mắt.
Để có thể kịp thời giao bản thiết kế cho Finrod, Hạ Sơ làm thêm giờ một tuần liền. Trong tuần này, hàng ngày cứ mười giờ tối Cảnh Thần lại đến công ty đón Hạ Sơ, có hai hôm phòng thiết kế phải họp, anh phải ngồi ở phòng khách đọc báo. Đến khi ra khỏi phòng họp, Hạ Sơ mới sực nhớ ra Cảnh Thần vẫn đang đợi cô, liền vội chạy đến phòng khách. Nhìn thấy ánh mắt đang nhìn vào tờ báo, nhưng tay lại chống cằm ngủ gật, trong lòng cô cảm thấy vô cùng ấm áp và thỏa mãn. Cô nghĩ, đây chính là hạnh phúc chăng?
Không cần phải mời, Cảnh Thần đã tự động chuyển phòng Hạ Sơ. Lúc đầu Hạ Sơ cũng có phần ngại ngùng, sau hai ngày thì cũng đã quen với việc được anh ôm sau lưng và ngủ ngon lành. Tư thế được ôm trong vòng tay ấm áp, hai trái tim kề sát bên nhau khiến mỗi lần nhắm mắt lại, cô đều cảm thấy có nụ cười nở trên môi. Trong giấc mơ cũng thấy vô cùng hạnh phúc.
Cô giấu Cảnh Thần và thiết kế một cặp nhẫn tròn đơn giản, nhã nhặn, bên trong có khắc tên viết tắt của hai người, chuẩn bị đợi hết bận sẽ nhờ An Hinh giao cho thợ làm. Từ trước đến nay, cô chưa tặng quà gì cho Cảnh Thần, khi kết hôn, nhẫn của hai người đều là do Cảnh Thần chuẩn bị. Từ bấy lâu nay anh thật sự hết lòng với cô. Mặc dù cô không nói ra miệng, nhưng trong lòng biết rõ anh rất tốt với cô. Những cái đó, mỗi lúc vô tình nhớ lại, cô đều cảm thấy rất ngọt ngào và yên tâm.
Cuối cùng cũng đã giao được mẫu thiết kế cho Finrod, Hạ Sơ thở phào nhẹ nhõm. Tạm thời chưa quan tâm đến việc kết quả sẽ thế nào, ít nhất là được nghỉ ngơi vài ngày đã.
Hơn một giờ chiều, ánh nắng hắt vào cửa sổ phòng làm việc của Hạ Sơ. Chiều thu, bầu trời tựa như một phiến đá Sapphier tuyệt đẹp. Dưới ánh nắng, chậu cây nhỏ bỗng trở nên xanh mướt.
Lúc An Hinh gõ cửa bước vào, Hạ Sơ đang tưới nước cho chậu cây. Dưới ánh nắng, nét mặt cô rạng ngời hạnh phúc, thấy vậy An Hinh liền trêu: “Ngài à, ngài đừng có gửi gắm tương tư vào cái đó nữa. Ngài cứ việc về nhà ngắm người thật đi. Hôm qua ông anh Cảnh Thần nhà ngài đã góp ý với tôi rồi đấy, bảo tôi bóc lột ngài nhiều quá. Thế nên tôi đồng ý cho ngài nghỉ chiều nay, ngày mai tiện thể ngài cũng nghỉ thêm một ngày nữa đi. Ông ấy còn nói hôm nay ông ấy sẽ về sớm đợi ngài, chậc chậc, việc gì hai ngài phải bám riết lấy nhau như keo thế nhỉ?”
“Cũng không đến nỗi, lại chọc tức ngài rồi hả, hê hê.” Trái với vẻ xấu hổ như mọi bận, Hạ Sơ không những vui vẻ thừa nhận mà còn không quên trêu lại An hinh.
Trong lúc An Hinh còn đang trợn tròn mắt với vẻ sửng sốt, Vân Hạ Sơ đã vừa hát ngân nga vừa bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về.
Xuống dưới, Hạ Sơ đứng trên bậc tam cấp nheo mắt nhìn ra vùng ngoài nắng. Gió thoang thoảng gần như không cảm nhận được, mùi hoa cúc phảng phất đâu đây. Thò tay vào túi rút ra một tờ giấy A4 và mở ra xem, tự nhiên Hạ Sơ thấy rất vui. Đó là danh sách đồ dùng cần mua mà sáng nay cô đã lén liệt kê ra, hiện nay việc đầu tiên cô cần làm là đến siêu thị mua thức ăn và một chai rượu vang. Sau đó về nhà tổ chức một bữa ăn tối dưới ánh nến. Nến phải mua loại nến thơm hương cam, nghĩ đến mùi thơm đó đã thấy hạnh phúc rồi.
Lúc Cảnh Thần gọi điện thoại đến, Hạ Sơ đang xếp hàng chờ thanh toán trong siêu thị. Cô vừa ký tên trên tờ giấy thanh toán vừa luống cuống nghe điện thoại. Đầu bên kia, Cảnh Thần hỏi rõ vị trí cô đang đứng rồi dặn cô đứng chờ ở cửa siêu thị, sau đó cúp máy ngay mà không cho cô nói gì thêm.
Mười phút sau, Cảnh Thần đón lấy các túi đựng đồ lớn nhỏ từ tay Hạ Sơ, nhìn thấy trong túi có rượu vang, thịt bò, và cả một hộp nến thơm. Anh khoác tay lên eo cô, cười tủm tỉm hỏi: “Em yêu, có phải bọn mình sẽ ăn tối dưới ánh nến không?”
Hạ Sơ cười mà không trả lời, coi như đã thừa nhận.
Cảnh Thần cất hết các túi xách vào cốp xe, lên xe thắt đai an toàn cho Hạ Sơ, sau đó gạt lọn tóc xõa trước má cô ra sau tay, chống cằm xuống vai cô, ánh mắt không giấu nổi vẻ vui mừng: “Hạ Sơ, anh đưa em đến một nơi trước đã, sau đó bọn mình về nhà ăn tối sau.”
“Hả? Đi đâu anh? Hầm rượu à?” Hạ Sơ ngoảnh đầu lại với vẻ tò mò, má chạm vào miệng Cảnh Thần. Anh liền hôn “chụt” một cái rồi cho xe nổ máy với vẻ hài lòng: “Đến nơi em sẽ biết, hê hê!”
Hạ Sơ còn đang thắc mắc thì đã được đưa tới một tòa nhà nằm ở CBD, thang máy dừng lại ở tầng mười chín. Cảnh Thần mỉm cười dắt Hạ Sơ còn đang ngơ ngác ra khỏi thang máy, hai người đi qua hành lang lát đá granite đen, bên trên có treo đèn chùm pha lê và đi vào một sảnh lớn bên tay trái. Hạ Sơ nhìn lướt qua thì vô cùng sửng sốt khi thấy một bức tường thạch anh. Đó thực sự là bức tường được xây hoàn toàn bằng thạch anh trắng, lung linh tuyệt vời. Theo phản xạ, cô liền đưa mắt nhìn Cảnh Thần đang tỏ ra hết sức bình thản, cô gái trực quầy mỉm cười đứng dậy.
Cảnh Thần bước đến nói nhỏ với cô gái trực quầy. Hạ Sơ thực sự ngất ngây trong cung điện xa lạ mà hết sức xa hoa này. Hai bên sảnh là các tủ trưng bày toát lên mùi của ngọc ngà, châu báu. Hạ Sơ đoán chắc đây là nơi tiếp đón các khách hàng hạng sang của mộ