Tác giả: Hoan Hà
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.
hê hê.” Chị dâu cười với vẻ ranh mãnh.
Hạ Sơ nhìn trộm Cảnh Thần, anh đang gật đầu liên hồi, ân cần đẩy đĩa tôm to đến trước mặt chị dâu: “Em nhớ rồi, có việc gì chị cứ dạy bảo.”
Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí khá thân mật, chị dâu Cảnh Thần nói chuyện rất hài hước, thỉnh thoảng lại trêu Cảnh Thần và Hạ Sơ cười thích thú. Anh họ Cảnh Thần ít nói, mỗi lần bị chị dâu trêu hoặc lôi ra những chuyện để bêu xấu, anh chỉ cười hiền lành, không trách móc gì.
Cuối cùng thì Hạ Sơ cũng đã yên tâm hơn, cô ngoảnh đầu lại nhìn Cảnh Thần, ánh mắt hai người chạm nhau, tóe ra những tia lửa ấm áp.
Ăn xong, tiễn anh chị Cảnh Thần về rồi, Hạ Sơ thắc mắc: “Cảnh Thần, em thấy nhìn anh họ anh quen lắm, chắc chắn là em đã gặp anh ấy ở đâu rồi. Anh ấy làm nghề gì vậy?”
Cảnh Thần khoác tay lên vai cô, cười hề hề: “Đó là vì anh ấy có khuôn mặt phổ thông, không đẹp trai như anh, nhìn một lần là khó có thể quên.”
“Thôi đi! Anh thì chỉ được cái khoe mẽ!” Hạ Sơ tỏ ra không thèm quan tâm: “Anh cứ tranh thủ nguồn tài nguyên đi lừa đảo khắp nơi đi.”
“Còn lâu anh mới thèm đi lừa đảo!” Cảnh Thần thanh minh.
“Hứ! Anh thử nói xem đã lừa em bao nhiêu chuyện rồi?” Hạ Sơ nghĩ bất luận tình hình hiện nay thế nào, mấy tháng qua cô bị anh ta lừa đủ trò, tự nhiên nghĩ lại thấy ấm ức.
“Ít nhất có một chuyện từ đầu đến cuối anh không hề lừa em.” Cảnh Thần nói chắc như đinh đóng cột.
“Hả? Chuyện gì?” Hạ Sơ tò mò hỏi.
“Ước mơ của anh là bán rượu vang!”
“Chết mất!”
“Hê hê! Đến khi nào anh kiếm được hợp đồng đầu tư, anh sẽ ra ngoại ô mua một mảnh đất rộng để trồng nho, sửa chữa hầm rượu, xây dựng một trang viên có thể mở cửa cho mọi người đến tham quan. Hạ Sơ, hay là bọn mình đi nghỉ tuần trăng mật ở Pháp nhé, anh muốn đưa em sang đó trước để cảm nhận. Hiện nay đang là mùa thu hoạch nho, là mùa có phong cảnh đẹp nhất trong năm. Vườn nho nằm trên những quả đồi nhấp nhô, nhìn bát ngát mênh mông, ánh nắng và không khí đều tràn ngập mùi thơm của nho.” Vừa nói, nét mặt Cảnh Thần vừa tỏ rõ vẻ ngất ngây, dường như đường Trường An nhộn nhịp xe cộ qua lại trước mặt đã biến thành vườn nho xanh mướt dưới ánh mặt trời.
Hạ Sơ lắc đầu, nói với vẻ nuối tiếc: “Không được, hiện tại em chưa thể đi được, đề án của Finrod vừa mới ra lò, em mà đi thì chắc chắc An Hinh sẽ tuyệt giao với em.”
“Thôi được, lần sau bọn mình sẽ đi vậy.” Cảnh Thần ôm cô bằng ánh mắt ai oán, nét mặt ấm ức như một đứa trẻ.
Hạ Sơ vừa cười vừa xoa xoa tóc anh, nói: “Ngoan lắm, hê hê.”
Hình như là hạnh phúc (Phần 2)
Tối đến, Đào Đào xuống tầng dưới, vừa vào cửa là phát hiện ra ngay, Hạ Sơ và Cảnh Thần không những mặc bộ quần áo đôi ở nhà, đi dép đôi, mà khung ảnh bên khung cửa trước đây chỉ treo ảnh Cảnh Thần, giờ được thay bằng khung ảnh lớn của Hạ Sơ và Cảnh Thần. Đào Đào nhìn một hồi rồi thắc mắc: “Này, bức ảnh này hình như chụp trước nhà thờ, sao nhìn cứ kỳ kỳ thế nào ấy nhỉ?”
Nghe thấy vậy Hạ Sơ liền nhìn ra, cũng thấy thắc mắc không nhớ tấm ảnh đó chụp từ bao giờ. Cô không nhớ mình và Cảnh Thần đã chụp chung ảnh với nhau từ bao giờ, ngay cả lần trước tổ chức đám cưới trong nhà thờ cũng chỉ là mọi người chụp ảnh tập thể với nhau, lúc cuối cùng, và cô còn cố tình để người nhà đứng giữa cô và anh.
Cảnh Thần bê cốc nước, cười ngại ngùng: “Đó là ảnh anh ghép.”
Đào Đào bụm miệng cười lén, Hạ Sơ cũng không nhịn được cười.
Trước khi Đào Đào lên phòng, đột nhiên Cảnh Thần vào phòng làm việc lấy máy ảnh kỹ thuật số ra rồi kéo tay Đào Đào: “Em chụp hộ anh và Hạ Sơ một kiểu nhé, hê hê!”
“Vâng! Hai người mặc bộ quần áo đôi ở nhà này mà chụp, đẹp lắm.”
“Tách” một tiếng, một tấm ảnh chụp chung rất tình cảm đã ra lò. Đào Đào trả lại máy ảnh cho Cảnh Thần, hỏi: “À đúng rồi, hai người chưa chụp ảnh cưới đúng không, thế thì tiện thể đi chụp cùng bọn em luôn. Mấy ngày nay em đang chọn phòng chụp, còn đang chán vì nghĩ một mình mặc váy cưới đi chụp ngoại cảnh cứ thế nào ấy. Hạ Sơ, thế thì bọn mình đi cùng nhau nhé? Đúng dịp trời đang vào thu, phong cảnh đẹp lắm.”
Hạ Sơ bèn nhìn sang Cảnh Thần, anh không nghĩ gì mà trả lời luôn: “Thế thì tuyệt quá, Đào Đào, em cứ chốt thời gian đi, thông báo trước cho anh và Hạ Sơ để bọn anh còn chuẩn bị.”
“Ừ, tớ cũng không có ý kiến gì.” Vừa nói gương mặt Hạ Sơ vừa đỏ bừng, thầm nghĩ, hiếm thấy trường hợp nào ngược đời như cô và Cảnh Thần!
Hai ngày sau, Đào Đào cầm giấy tờ đến trung tâm giao dịch bất động sản với Hạ Sơ và nhanh chóng làm xong thủ tục sang tên, trả cho Hạ Sơ một thẻ ngân hàng trong đó có ba trăm nghìn nhân dân tệ.
Hạ Sơ cất thẻ ngân hàng vào ví, tự nhiên trong lòng thấy có chút gì đó hẫng hụt. Cảnh Thần trêu cô thích làm địa chủ, không được đứng tên bất động sản là không yên tâm. Hạ Sơ mỉm cười lắc đầu. Đào Đào nói: “Thực ra cuộc hôn nhân hạnh phúc là cuộc hôn nhân mà người đàn ông phải đứng ra mua nhà. Tớ cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi, ai bảo yêu trẻ con làm chi! Haizz, ăn cỏ non cũng phải trả giá đắt chứ!”
Nh