Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Tác giả: Hoan Hà

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341631

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1631 lượt.

qua họ, chủ nhân của chiếc Porsche đã bóp còi, dường như là chào họ, lúc ấy Cảnh Thần vẫy tay như không có chuyện gì xảy ra rồi kéo Hạ Sơ tiếp tục đi về điểm đỗ xe. Hạ Sơ liền tò mò hỏi: “Ai vậy? Khách hàng của anh à?”
Cảnh Thần ậm ờ đáp một tiếng, sau đó lại giục Hạ Sơ: “Bọn mình về thôi, không phải còn về ăn tối dưới ánh nến sao em?”
Bị Cảnh Thần dắt tay, Hạ Sơ đành phải bước đi theo, không còn thời gian ngắm chiếc Porsche nữa.
Về đến nhà, lúc đầu Hạ Sơ đã có kế hoạch sẽ lo việc nấu nướng, nhưng không thắng được Cảnh Thần, đành phải đi bày biện bàn ăn.
Cảnh Thần vừa hát vừa vào bếp, Hạ Sơ bật dàn âm thanh, mở bài hát Someone likes you.
Thay cho chiếc bàn một tấm khăn trải bàn thêu hoa màu tím nhạt, sau đó đổ nước vào một chiếc cốc miệng rộng, cho nến thơm hương cam vào trong đó.
Sau khi làm xong những việc này, cô vào đứng trước cửa bếp, nhìn thấy bít tết đã được ướp với rượu vang, mật ong, hạt tiêu... Cảnh Thần đang cẩn thận lót rau sống xuống dưới đáy đĩa sứ trắng, sau đó trang trí lá bạc hà quanh viền đĩa. Ánh tà dương lọt qua cửa sổ hắt vào một phần ba mặt sàn của tủ bếp màu trắng sữa. Cảnh Thần cúi đầu, ánh nắng chiếu vào mặt anh, khiến cả khuôn mặt bừng lên màu vàng nhạt. Hạ Sơ thấy vô cùng cảm động, một nỗi cảm động khó tả, cô nhận ra rằng đây chính là niềm hạnh phúc rất nhỏ nhoi bình dị của một mái ấm gia đình.
Cảnh Thần ngoái đầu lại nhìn cô, mỉm cười: “Ngoan nào, vào phòng khách đợi chút nhé, anh chuẩn bị rán bít tết đây, sẽ xong ngay thôi.”
Hạ Sơ gật đầu, nhìn bộ quần áo ở nhà bình thường đang mặc trên người và bàn ăn đã sắp xếp xong xuôi, nghĩ thế nào lại cúi đầu đi nhanh qua phòng khách về phòng ngủ. Bữa ăn tối dưới ánh nến, có nên mặc chiếc đầm gì đó không nhỉ? Liệu có long trọng quá không? Nhưng nếu mặc bộ quần áo ở nhà này, dường như lại tệ quá. Ngần ngừ một hồi, Hạ Sơ mở tủ chọn lấy một chiếc váy kiểu công chúa màu tím nhạt ra, bên vai có một chiếc nơ sa tanh màu ton sur ton. Hạ Sơ đứng soi gương, sắc mặt cũng tạm ổn, đánh thêm chút má hồng nữa để đôi mắt không bị thâm, tìm một chiếc trâm bạc búi cao tóc sau gáy. Phải mất đến hai mươi phút, mới bước ra khỏi phòng ngủ.
Phòng khách đã tắt đèn, ánh nến lung linh. Cảnh Thần đang ngồi bên bàn ăn nhìn Hạ Sơ đã trang điểm, ăn mặc chỉnh tề. Dưới ánh nến mờ ảo, nét mặt anh nhìn rất cương nghị, dịu dàng, nụ cười ngọt ngào. Hạ Sơ đỏ bừng mặt, thầm hít thở thật sâu, ưỡn thẳng lưng, cố gắng giữ cho nét mặt bình thản như mọi bận và bước đến, ngồi xuống ghế đối diện với Cảnh Thần.
“Hê hê, chai rượu này anh giữ rất lâu rồi. Một ông già giàu có tặng cho anh, chắc chắn mùi vị sẽ rất ngon.” Cảnh Thần chống hai tay lên cằm, nụ cười rất đáng yêu. Hạ Sơ cúi đầu, nhìn thứ nước màu hổ phách khiến người ta ngất ngây đang chảy xuống ly.
Hai người nhìn nhau và nâng ly lên, ở giữa là ánh nến, rồi mỉm cười.






Hạnh phúc mong manh như pha lê
Chuông cửa vang lên rất không đúng thời điểm, khiến cả hai người đều cụt hứng.
Vân Hạ Sơ hơi sững người, rồi cô đặt ly rượu xuống, cười tỏ ý biết lỗi: “Chắc là Đào Đào đến.” Nói rồi liền ra mở cửa.
Ngoài cửa, Tống Hàm nhìn cô, miệng hơi há ra vì sửng sốt.
Cả hai người đều đứng ngây tại trận.
Với nét mặt bình thản, sau đó từ từ cao giọng: “Là bạn gái của Cảnh Thần. Vì nếu không có gì thay đổi thì thứ tư hàng tuần, theo yêu cầu của ông nội anh ấy, em và anh ấy sẽ về nhà anh ấy ăn cơm trưa, và tuần trước vừa mới bàn đến chuyện tổ chức đám cưới. Cảnh Thần, em không nhớ nhầm chứ? Lúc đó hình như anh cũng không phản đối gì. Em còn nhớ hôm qua hẹn anh đi đặt đồ trang sức, hình như anh nói dạo này không có thời gian đúng không, thế nên em đã tự đi, không ngờ lại gặp hai người. Đúng lúc thật!”
Cảnh Thần sầm mặt xuống, định nói gì xong lại thôi.
Vân Hạ Sơ sững sờ, theo phản xạ, cô đưa mắt nhìn Cảnh Thần. Nhưng chỉ nhìn thấy vẻ bối rối trong mắt anh. Cô ngừng lại một lát, cố gắng giữ bình tĩnh: “Hai người cứ nói chuyện nhé, tôi về phòng đây.”
“Hạ Sơ, em đừng đi.” Cảnh Thần vội vàng bỏ Tống Hàm lại, đuổi theo túm chặt tay Hạ Sơ, giọng gấp gáp: “Hạ Sơ, chuyện không phải như những gì em nghĩ đâu.”
Khó khăn lắm Hạ Sơ mới ngộ ra được một chút vấn đề, có lẽ cô ta là vợ chưa cưới của người ta mò đến nhà để bắt quả tang cô là người thứ ba chăng? Hơn nữa lại là người thứ ba hợp pháp đã có giấy đăng ký kết hôn! Cô cúi đầu, cố gắng kìm chế không để nước mắt rơi xuống. Cô không nên khóc trong hoàn cảnh này, như thế dường như ủy mị quá. Nghĩ vậy, cô liền mỉm cười tự mỉa mai mình.
“Tạm thời anh chưa phải giải thích gì với tôi, hãy tiếp bạn gái của anh đi. Chúng ta sẽ nói chuyện với nhau sau.”
Tống Hàm ngồi trên sofa nhìn hai người với ánh mắt lạnh lùng, Cảnh Thần vẫn không chịu buông tay ra. Hạ Sơ vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, cô liền đứng lại một lúc, nhưng vẫn không thấy một lời giải thích tin cậy nào. Cô ngoái đầu lại nhìn anh, trái tim dần dần tê tái, nét mặt lại lộ rỗ vẻ xa cách, ánh mắt cô thờ ơ, lạnh lùng