Tác giả: Hoan Hà
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341627
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1627 lượt.
i gian, hiện nay số tiền trong tay tôi vẫn còn thiếu một ít.”
Cảnh Thần không nói gì mà chỉ ngồi lặng lẽ trong phòng khách tối lờ mờ, nhìn Hạ Sơ ra ra vào vào thu dọn đồ đạc. Căn phòng yên tĩnh đến nỗi chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Hạ Sơ. Lúc Đào Đào đến gõ cửa, Vân Hạ Sơ thầm thở phào một tiếng.
Nhìn thấy vẻ mặt khác thường của hai người, Đào Đào liền ngồi phịch xuống sofa: “Này, hai người định bày trò gì vậy? Ngần này tuổi đầu rồi có phải là trẻ con nữa đâu. Hai hôm trước còn dính nhau như keo, sao bây giờ lại trở mặt nhanh vậy hả?”
Hạ Sơ luống cuống bước đến, ngắt lời Đào Đào, giọng mệt mỏi: “Đào Đào, không phải như cậu nghĩ đâu, giúp tớ chuyển đồ lên trước đã, về phòng tớ sẽ giải thích cho cậu.”
Đồ đạc cũng không có nhiều, hai người đi mấy chuyến là chuyển hết. Vân Hạ Sơ đưa chìa khóa và chiếc hộp đựng ba hạt ngọc trai cho Cảnh Thần, cười nói: “Món quà này đắt tiền quá, tôi không dám nhận, đành gửi lại anh vậy! Đồng thời cũng rất cảm ơn sự chăm sóc của anh trong thời gian qua!”
“Hạ Sơ, không phải anh cố tình lừa em chuyện Tống Hàm đâu.” Cảnh Thần bình thản nói.
“Vâng, tôi không muốn trách anh vì tôi cũng có trách nhiệm trong chuyện này.” Vân Hạ Sơ cố gắng kìm chế cảm giác hẫng hụt trào dâng trong lòng, thầm nhủ: “Đáng lẽ tôi không nên để mình rung động.” Rồi cô ngửa mặt lên cười, đút tay vào túi vô tình chạm ngay vào một vật cứng, nghĩ một lát rồi trả lại cho Cảnh Thần: “Cũng trả lại anh chiếc nhẫn luôn.”
Một chút lẻ loi thoáng qua trong đáy mắt Cảnh Thần, khi anh lên tiếng giọng đã có phần bực bội: “Không cần đâu, đằng nào cũng mua bằng tiền của em mà.”
Nhìn vẻ trẻ con trên khuôn mặt Cảnh Thần, Vân Hạ Sơ mỉm cười: “Đừng lừa tôi, một người thiết kế đồ trang sức làm sao không biết giá của chiếc nhẫn kim cương này.”
Cô xách túi lên, bước đến tủ giày thay đôi giày khác, nhìn thấy phía trên chiếc tủ treo khung ảnh là bức ảnh mới chụp chung của hai người. Họ mặc bộ quần áo đôi, nở nụ cười rạng rỡ, tựa sát vào nhau, nhìn rất hạnh phúc. Hạ Sơ thấy sống mũi mình cay cay, cô liền đưa tay tháo ngay khung ảnh xuống.
Mở cửa ra, ánh đèn ngoài hàng lang leo lét, cô ngoảnh đầu lại nhìn Cảnh Thần đang đứng trong bóng tối và mỉm cười, trong màn đêm ẩm ướt có một luồng sáng, cô nói: “Còn phải cảm ơn anh vì đã cho tôi một đám cưới thật tuyệt vời.”
Và cả mối tình như thật đó.
Cánh cửa lặng lẽ khép lại, anh và cô bỗng trở nên xa lạ và cách trở vô cùng.
Nghe xong lời giải thích của Hạ Sơ, Đào Đào lập tức nhảy bật dậy đòi xuống phòng 706 tìm Cảnh Thần để tính sổ. Hạ Sơ vội giơ tay ngăn bạn lại, nét mặt mệt mỏi: “Để tớ nghĩ đã, đừng đi tìm anh ấy, nếu Ngô Mạt có hỏi thì cứ nói là chúng tớ đang cãi nhau nhé.”
Hạ Sơ trở về căn phòng quen thuộc của mình mà không tài nào chợp mắt được. Đột nhiên cô chợt hiểu ra rằng, tại sao khi đồng ý nhượng lại quyền sở hữu nửa căn phòng 806 cho Đào Đào, ít nhiều cô vẫn cảm thấy có gì đó không yên tâm. Xét cho cùng là trong tiềm thức của cô, có lẽ vẫn còn một phần trăm chưa tin tưởng vào Cảnh Thần. Ai ngờ một phần trăm này lại biến thành sự thật. Anh vừa nói đã yêu cô, vừa có một vị hôn thê xuất thân trong một gia đình danh giá và đã tính đến chuyện cưới xin. Nghĩ đến đây Hạ Sơ lại cảm thấy trái tim thắt lại, đau đớn, tê tái, cô liền nằm nghiêng người, cố kìm nén nỗi đau.
Cô nghĩ bản thân mình vẫn phải nhanh chóng tìm nhà để chuyển đi. Cho dù Đào Đào vui vẻ nhưng ngày ngày chỉ cần nghĩ đến việc mình đang ở cạnh Cảnh Thần, cô sẽ lăn tăn không biết người đó đang làm gì ở dưới, đang ăn cơm hay đang chơi game?
Thôi, tốt nhất là cô vẫn nên chuyển đi thật xa, dù gì thì vẫn còn tránh được.
Hạ Sơ suy nghĩ liên miên rất lâu mới bắt đầu có cảm giác buồn ngủ, trong lúc mơ màng cô lại thấy bụng mình bắt đầu đau nhói. Thế là cô nằm sấp xuống.
Nửa đêm, tiếng chuông cửa của phòng 706 đột ngột vang lên. Cảnh Thần đang nằm trên sofa ngoài phòng khách, cũng trằn trọc không sao ngủ được. Khi anh nghe thấy tiếng chuông, liền bật ngay dậy ra mở cửa. Ngoài cửa, nét mặt Đào Đào lộ rõ vẻ hoảng hốt: “Cảnh Thần, mau lên! Hạ Sơ đau bụng không chịu nổi nữa, không biết có phải cô ấy bị viêm ruột thừa cấp tính hay không, đúng hôm Ngô Mạt lại không có nhà, em lo quá!”
Trong lúc Đào Đào gấp gáp nói, Cảnh Thần đã đi xong giày, vơ lấy chìa khóa chạy vội lên tầng.
Hạ Sơ đang ôm bụng nằm quằn quại trên giường, trán lấm tấm mồ hôi, nhìn thấy Cảnh Thần bước vào, liền cố gắng gượng cười, nói: “Đào Đào lại xuống làm phiền anh rồi.”
“Đừng nói gì nữa.” Cảnh Thần nói nhỏ và đưa điện thoại di động cho Đào Đào, sau đó vừa cúi xuống bế Hạ Sơ lên vừa nói: “Đào Đào, em tìm hộ anh số điện thoại của Lâm Minh trong máy, bảo anh ấy bố trí cho khám cấp cứu.”
Đào Đào đứng sau vội vàng vâng dạ, luống cuống gọi điện thoại.
Ba người liền đến ngay bệnh viện vào phòng cấp cứu. Hạ Sơ nằm trên giường bệnh, nhìn thấy bác sĩ, y tá vội vã chạy vào phòng. Trước mắt cô là một màu trắng toát. Cô nhắm mắt lại, cuộn tròn người hai tay ôm chặt bụng!
“Hy vọng là không có vấn đề gì nghiêm tr