Tác giả: Hoan Hà
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1629 lượt.
ọng.” Đào Đào khấn thầm, Cảnh Thần ngồi bên cạnh mặt lầm lì không nói gì.
Sau khi kiểm tra xong xuôi, bác sĩ đi ra nhìn Đào Đào rồi kéo Cảnh Thần sang một bên, nét mặt lộ rõ vẻ vui mừng: “Cảnh Thần, lần này đúng là thật rồi.”
Cảnh Thần ngần ngừ ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Minh đang cười tủm tỉm, ngơ ngác hỏi: “Thật gì cơ?”
“Lần này vợ cậu có bầu thật rồi. Đau bụng thực ra là do vận động quá sức ảnh hưởng đến thai nhi, may mà chưa có vấn đề gì lớn, nằm viện vài hôm để dưỡng thai là ổn thôi.”
“Hả! Hạ Sơ lại có bầu rồi hả, sao hai người tốc độ vậy!” Đào Đào lại gần, đúng lúc nghe được đoạn cuối, cô thở phào rồi kéo Cảnh Thần sang một bên, hỏi nhỏ: “Cảnh Thần, anh nói thật đi, anh có thật lòng với Hạ Sơ không?”
Cảnh Thần trịnh trọng gật đầu: “Anh rất thật lòng!”
“Anh nói vậy thì em yên tâm rồi, tạm thời tin anh vậy! Cảnh Thần, anh cũng biết tính cách của Hạ Sơ rồi đấy, nói một cách khái quát là cô gái tốt nhưng tính tình hơi lạnh lùng. Hạ Sơ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống với ông ngoại, mặc dù được ông cụ rất chiều chuộng, nhưng Hạ Sơ vẫn luôn thiếu cảm giác an toàn. Vì thế cô ấy rất ít khi mở lòng với người khác, phản ứng đầu tiên của cô ấy sau khi bị tổn thương là né tránh. Gần như Hạ Sơ không mơ mộng gì về chuyện tình yêu và lấy chồng, và cô ấy cũng hơi ngờ nghệch. Người đàn ông mà cô ấy muốn lấy làm chồng nhất định phải là người bình thường thậm chí là tầm thường, được sống cuộc sống yên bình đến mức nhàm chán. Chính vì vậy khi cô ấy thừa nhận tình cảm với anh, em thực sự mừng cho cô ấy vì cô ấy đã tìm được cho mình một tình yêu đích thực."
Nói đến đây, Đào Đào cảm thấy khóe mắt ươn ướt, cô nghiêm giọng hỏi Cảnh Thần: “Đến bây giờ anh vẫn chưa chính thức công khai mối quan hệ của anh với Hạ Sơ cho gia đình anh biết, anh định giấu đến bao giờ? Anh phải biết rằng, anh đã gây tổn thương lớn cho Hạ Sơ!”
Cảnh Thần ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của Đào Đào, nói: “Đào Đào, em cứ yên tâm, giữa anh và Tống Hàm thực sự không có tình cảm gì. Chỉ có điều chuyện này cũng khá phức tạp. Anh cần một chút thời gian để giải quyết, nhưng chắc chắn anh sẽ cho Hạ Sơ một lời giải thích xác đáng, anh sẽ không để cô ấy rời xa anh đâu.”
Đào Đào tạm hài lòng “vâng” một tiếng. Cô đứng dậy bước đến cửa phòng bệnh, hé cửa ra nhìn, dưới tác dụng của thuốc, Hạ Sơ đã ngủ yên. Lúc này cô mới quay ra nói: “Anh đã nói như vậy, biểu hiện của anh rất chân thành, xem ra cũng là người đàn ông có thể gửi gắm cả cuộc đời. Vậy thì em sẽ đánh cược một lần thay Hạ Sơ. Hiện giờ cô ấy đã có bầu, anh nên tranh thủ cơ hội sắp xếp mọi việc ổn thỏa cho cô ấy, đưa Hạ Sơ về ra mắt gia đình anh. À, mấy ngày tới anh tranh thủ thời gian chuyển đồ của Hạ Sơ xuống đi, em sẽ không cho cô ấy ở cùng nữa, cho anh một cơ hội, nhớ phục vụ cô ấy cho chu đáo, nếu không anh cẩn thận đấy!”
Cảnh Thần liền gật đầu liên hồi, mặt mày hớn hở.
Lúc Vân Hạ Sơ tỉnh dậy, Đào Đào đang ngồi bên giường liền bê ngay bát canh cá vào, múc một thìa thổi cho hết nóng rồi đưa vào miệng Hạ Sơ, vui vẻ nói: “Hạ Sơ, cậu cố tẩm bổ cho khỏe, đây là món canh ông Cảnh Thần nhà cậu về nhà sớm để nấu đấy, cậu phải giữ gìn sức khỏe. Nếu tính theo ngày thì cậu vừa mới sảy thai được ba tháng thì có bầu lại. May mà bác sĩ bảo không có vấn đề gì. Hình như anh bác sĩ đó là bạn học của Cảnh Thần, anh ấy còn nói vừa mới sảy thai lại có bầu ngay thì phải đặc biệt chú ý.” Nói rồi Đào Đào liền đưa bệnh án cho Hạ Sơ xem.
Nghe Đào Đào nói liến thoắng một hồi, đầu óc Hạ Sơ tạm ngừng suy nghĩ. Cô có bầu rồi! Sao có thể như thế được! Hạ Sơ trợn mắt nhìn Đào Đào với vẻ khó tin, cô thẫn thờ đón lấy bệnh án Đào Đào đưa cho, trong đó ghi rõ có thai sáu tuần.
Hạ Sơ liền cắn chặt môi, bắt đầu suy nghĩ không biết trong này có sai sót gì không. Nếu đúng là thật thì chắc chắn là đêm mưa đó. Nhưng rõ ràng là cô đã uống thuốc tránh thai khẩn cấp rồi, chẳng lẽ cô lại không may mua phải thuốc giả hay sao? Làm sao có thể thế được?
“Cậu bảo anh bác sĩ nào là bạn học của Cảnh Thần?” Đột nhiên Hạ Sơ hỏi.
Nghe thấy vậy Đào Đào liền sững người ra một lát rồi gật đầu tỏ vẻ khó hiểu: “Ừ, Lâm Minh, bạn học của anh ấy, lần trước anh ấy cũng khám cho cậu, cậu quên rồi à?”
Hạ Sơ trầm tư một lát rồi ghé sát vào tai Đào Đào nói nhỏ: “Đào Đào, cậu ra hiệu thuốc mua hộ tớ que thử thai với.”
“Hả?” Đào Đào thắc mắc: “Mua que thử thai làm gì? Bệnh viện xét nghiệm máu mà còn sai nữa hả? Tại hôm qua cậu bê đồ đạc nên mới bị động thai, đau bụng.”
“Mau lên, đừng để Cảnh Thần nhìn thấy, giúp tớ nhé.” Vừa nói, Hạ Sơ vừa đón lấy bát canh cá trên tay Đào Đào và giục bạn.
Dù chưa hiểu tình hình thế nào, Đào Đào vẫn phải ra hiệu thuốc ở ngoài mua một que thử thai theo lời yêu cầu của Hạ Sơ.
Có que thử thai rồi, Hạ Sơ liền xuống giường vào ngay nhà vệ sinh.
Hai phút sau, hai vạch hồng đậm đã khiến Hạ Sơ không thể không tin đó là sự thật. Lúc này cô mới nhớ đến chuyện tháng này cô cũng đã từng thắc mắc tại sao vẫn chưa xuất hiện kinh nguyệt, ý nghĩ này chỉ lướt qua trong đầu. Cô nghĩ có thể