Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341923
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1923 lượt.
hiện rõ sự cổ vũ. Quý Nhược Ngưng mỉm cười, gật đầu rồi tao nhã đứng dậy.
Bầu không khí trong hội trường dịu lại. Quý Nhược Ngưng trầm tĩnh cầm bản thiết kế, giọng nói nhẹ nhàng mà dõng dạc. Cô trình bày rõ ràng về bản thiết kế cho tổ thẩm định, lại nhờ có sự động viên của Đường Nghị Phàm nên trả lời rất thuận lợi, gần như không có trở ngại gì.
Kết quả thì có thể đoán được, giá thầu hợp lý, tương đối thấp, bố trí không gian tốt, đương nhiên Hoa Đô giành phần thắng. Cuộc chiến không ồn ào, không khói lửa đã kết thúc trong yên tĩnh. Lúc Ôn Hành Viễn và chủ sự Si Hạ bắt tay nhau, khuôn mặt Hàn Thiên Dụ sa sầm, không chút phong độ mà hằm hằm dẫn nhân viên của mình rời đi.
“Cậu cũng được lắm, kín mồm kín miệng gớm.” Là những người cuối cùng ra khỏi hội trường, đi cùng Ôn Hành Viễn, Si Hạ nhướng mày.
“Mấy tay của Nhiên Thăng rất ngang ngạnh, mình phải tốn không ít công sức đâu đấy, chỉ còn thiếu nước bị Hàn Thiên Dụ phá hỏng đại sự nữa thôi.” Ôn Hành Viễn nới lỏng cà vạt, đôi mắt vẫn tỉnh táo, nhìn kỹ thì lại thấy vẻ lo lắng, “Sao lại là Tiểu Nhan? Nếu như Hàn Thiên Dụ biết trước...”
“Cho ông ta thêm một lá gan cũng không dám động đến xe của mình.” Si Hạ hiểu nỗi lo lắng của Ôn Hành Viễn, trầm giọng chặn ngang, đôi mắt hiện vẻ sắc bén.
Lúc chiều, khi Si Hạ đang nghiên cứu dự án với đồng nghiệp thì nhận được điện thoại của Ôn Hành Viễn, nói rằng muốn tự lái xe đến Nhiên Thăng lấy hợp đồng. Không cần nhiều lời, Si Hạ đã hiểu, chắc chắn là lúc trợ lý của anh đi lấy hợp đồng đã bị Hàn Thiên Dụ cản trở. Si Hạ nói, “Bây giờ thời gian sát quá, tầm chiều sẽ có cuộc chất vấn quan trọng, cậu không thể vắng mặt được.”
“Giờ Nghị Phàm mà đi, có khi sẽ ảnh hưởng đến việc trả lời của Quý Nhược Ngưng.” Ôn Hành Viễn chắc chắn, anh có thể tưởng tượng được, khi Đường Nghị Phàm đột nhiên rời đi, Quý Nhược Ngưng sẽ bị ảnh hưởng về tâm lý.
Bỗng dưng nhớ tới việc sáng nay Si Nhan lái xe anh đi, Si Hạ nhíu mày, “Cứ giao cho mình.”
Lúc Si Nhan nhận được điện thoại của anh thì cô đang ở dưới tầng một của khu nhà, vội vàng đánh tay lái, không dám chậm trễ một chút nào, tiến thẳng đến Nhiên Thăng. Đi lấy hợp đồng, cô vượt qua ba chặng đèn đỏ. cuối cùng thì trước hai giờ đã đặt được hợp đồng vào tay Ôn Hành Viễn,
Rời khỏi hội trường, Si Nhan lại lái xe về căn hộ để thu dọn hành lý. Lúc sắp xếp xong xuôi, hơi thở của Ôn Hành Viễn dường như vẫn phảng phất bên tai cô. Ngồi trên salon, day day trán, cô từ từ thở ra một hơi, lại cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Cho tới nay, cô không dám nhận là mình dũng cảm, nhưng cũng không quá nhu nhược. Tuy nhiên, khi đối mặt với anh, cô luôn rất lo lắng, như thể chỉ có chút sơ suất thì sẽ “vạn kiếp bất phục”*. Dường như tất cả vượt quá sự chịu đựng của cô, cô cảm thấy vô cùng rối loạn.
* Muôn đời muôn kiếp không trở lại được
Sự việc xảy ra đột ngột, cô chưa kịp nghĩ đến chuyện lúc đưa hợp đồng sẽ phải gặp anh. Lúc ấy cô chỉ biết, anh là Ôn Hành Viễn, là người chưa bao giờ yêu cầu ở cô điều gì...Nhớ đến ánh mắt ôn hòa của anh, Si Nhan lại chẳng đành lòng.
Lúc cô trở lại căn hộ của Si Hạ, đã thấy Ôn Hành Viễn đang ngồi trên salon gửi thư điện tử. Thấy cô mở cửa vào, anh ngẩng đầu nhìn cô, thần sắc không đổi, “Về rồi à?”
Qua Hết Ngàn Cánh Buồm
Lúc đi, trời rất trong xanh, tâm trạng của Si Nhan cũng hoàn toàn khác so với lúc đi vào ba năm trước.
Trong đại sảnh sân bay, dòng người qua lại không ngừng. Hàn Nặc đứng bên cạnh, nắm chặt tay cô, bàn tay ấm áp, mạnh mẽ, nhưng cái nắm tay lại thoáng có vẻ bồn chồn không yên.
Trong lòng Si Nhan chua xót, cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng không thể tìm được giọng nói của mình.
Bất kể là như thế nào, cô hy vọng mình có thể để lại cho anh ta một thứ cuối cùng, đó chính là nụ cười vui vẻ. Trừ cái đó ra, cô không còn có thể cho anh ta thứ gì được nữa, kể cả là nhân danh tình yêu cũng không thể, kể cả sự lưu luyến.
Dòng lệ nóng rẫy cuối cùng cũng không kìm lại được, trào ra khỏi khóe mắt. Khẽ cắn môi dưới, Si Nhan nhủ thầm, “Hàn Nặc, từ nay trở đi, chúng ta phải học cách quên thôi, quên tình yêu khắc cốt ghi tâm, quên nỗi đau thấu tận tâm can, cũng là...quên nhau đi.”
Dòng nước mắt nóng bỏng khiến tầm mắt cô trở nên mơ hồ, song, không còn nỗi hoảng hốt như trước nữa. Cô đáp lại anh ta bằng một lần xoay người bước đi vô cùng dứt khoát.
Ba năm trước, dùng hết sức lực nắm chặt những mảnh vỡ của hồi ức trong lòng bàn tay; Ba năm sau, mở to mắt nhìn chúng yên lặng rơi qua kẽ tay, rơi xuống mặt đất. Dù có thịt nát xương tan cũng chỉ còn lại dấu vết đau thương mà thôi.
Hàn Nặc, anh nói, yêu là buông tay. Em lại nghĩ, vì trân trọng mối tình ấy, em chỉ có lựa chọn duy nhất là quên đi.
Trước kia, cô vẫn cảm thấy không ai có thể chia rẽ tình yêu giữa mình và Hàn Nặc. Cho đến khi cơn mưa ấy tới, hai người ôm nhau trong mưa, Si Nhan mới phát hiện ra, cô yêu anh ta thật, yên chân thành. Nhưng, cô cũng hận anh ta, hận anh ta đã cố giấu giếm, hận anh ta không tin mình,