XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341926

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.

n vai, “Đại nhân đợi một chút, tiểu nhân sẽ đến ngay.”
Trương Tử Lương cười rộ lên, “Con bé này, có muốn anh đến đón em không?”
“Không cần đâu, chỉ cần trả tiền xe là được rồi.” Si Nhan cười hì hì, không lấy làm lạ với sự theo dõi sát sao của Trương Tử Lương. Trong khoảng thời gian này, cứ hễ cô không đến quán bar là anh lại gọi điện, trừ khi tăng ca, nếu không phải báo cho anh một tiếng.
“Chú ý an toàn, đừng nói chuyện với người lạ đấy.” Hiếm lắm mới thấy Trương Tử Lương nói đùa, anh lại dặn thêm, “Nhanh lên nhé, đừng kề cà.”
“Tuân lệnh.”
Cúp điện thoại, Vương Hạo đã thanh toán xong. Si Nhan dẫn họ tới Như đã từng quen biết.
“Thì ra là đồng hương, tối nay anh Trương mời khách, cứ chơi thoải mái đi.” Trương Tử Lương vừa nhìn thấy Vương Hạo thì hơi biến sắc, sau khi nghe Si Nhan giới thiệu là đưa bạn gái đi du lịch thì mới thở phào nhẹ nhõm, xởi lởi hơn rất nhiều.
Sắp xếp cho Vương Hạo và Văn Tĩnh xong. Si Nhan trừng mắt với Trương Tử Lương, “Làm gì đấy?”
“Làm gì là làm gì?” Trương Tử Lương giả vờ ngớ ngẩn.
“Cái gì mà làm gì chứ? Sao vừa nhìn thấy Vương Hạo đã mất vui?” Si Nhan hất cằm lên.
“Làm sao đấy?” Đỗ Linh quay lại quầy bar lấy rượu, thấy Si Nhan và Trương Tử Lương đang hằm hè thì khẽ huých cô, “Bắt nạt hả? Nhan Nhan.”
“Eo...Lấy hai chọi một, em chịu thua.” Si Nhan bĩu môi, không hỏi nữa, ai bảo người ta có hai cơ chứ, đơn độc tác chiến như cô mới là thiệt. Tục ngữ nói không sai, hảo nữ không tính thiệt trước mắt.
“Thiệt đâu nào?” Đỗ Linh kéo tay cô, cười khà khà, “Hôm qua, Ôn Hành Viễn nhà em gọi điện hỏi thăm em đã đến chưa. Gọi một cú điện thoại đi.”
Đã lâu rồi không có ai nhắc đến tên anh, Si Nhan thoáng giật mình, hất tay Đỗ Linh ra, nhướng mày, “Nhà ai chứ? Kệ chị đấy.” Nghiêng người, cô gọi, “Tử Lương, em chắc đến tám phần Đỗ Linh muốn vượt tường, anh cẩn thận đấy...”
“Xem chị có bóp chết em được không này...” Đỗ Linh giả vờ nổi giận, đuổi theo vài bước.
“Á à...Vì một câu nói mà gây án mạng...Mưu sát đây...” Si Nhan vừa cười vừa chạy, không ngừng la hét.
Nhìn hai bóng dáng đùa giỡn với nhau, Trương Tử Lương mỉm cười, rồi gọi đến số của Ôn Hành Viễn.






Tin Đính Hôn Bất Ngờ
Tiễn Vương Hạo và Văn Tĩnh lên máy bay xong, Si Nhan ngồi trên xe, im lặng nhìn hàng cây đang thụt lùi về phía sau một cách thất thần.
“Nhan Nhan, em với Hành Viễn làm sao vậy?” Trương Tử Lương kìm nén đã lâu, giờ mới quyết định hỏi cho rõ ràng.
Si Nhan quay lại nhìn anh, khẽ chớp mắt một cái, sau đó nhẹ nhàng nói, “Bọn em chẳng thế nào cả, cũng không sao hết.”
Giọng nói của cô rất nhẹ, nhưng lại mơ hồ lộ ra sự kiên quyết khiến Trương Tử Lương giẫm mạnh chân phanh. Si Nhan không ngờ anh lại phản ứng mạnh đến thế, suýt chút nữa bật dậy, nghi hoặc nhìn anh, “Sao vậy?”
Si Nhan chần chừ một lúc, cuối cùng đưa tay kéo chặt áo lại, để mình lọt thỏm bên trong chiếc áo của anh, trong mùi hương quen thuộc, rồi lại tiếp tục im lặng.
“Hôm đấy gọi anh có việc gì?” Ôn Hành Viễn ra bãi lấy xe, thấy cô định đi thì trầm giọng hỏi.
Si Nhan nhớ tới trước lúc đến bệnh viện trại giam, cô chủ động gọi điện thoại cho anh. Đúng lúc cô định lên tiếng thì Si Hạ gọi tới, vì vậy, cô chưa kịp nói gì với Ôn Hành Viễn mà đã vội vàng đến bệnh viện.
Ai ngờ, chuyện này qua đi, tất cả cũng đã thay đổi. Nếu như cô biết, liệu cô có đi không? Vấn đề này, mãi mãi cô không có được đáp án. Vì vậy, lời định nói ra sẽ được nuốt ngược trở lại, chôn chặt cả đời, không bao giờ nhắc đến nữa.
“Anh không ép em, em cũng đừng giấu anh. Anh chỉ muốn hỏi em, hôm đó muốn nói gì với anh?” Anh khẽ nắm cổ tay cô, trong ánh mắt dịu dàng là sự mong đợi. Hôm đó cô muốn nói nhưng xấu hổ, anh không tin sẽ bị cự tuyệt.
“Anh biết là anh ấy trình chứng cứ lên, tại sao không nói cho em?” Không phải là đáp án anh muốn, Ôn Hành Viễn trầm giọng, “Không phải câu này.”
“Tại sao lại quyết định thay em? Tại sao không hỏi em?” Cô nhìn anh chằm chằm, như thể đang độc thoại, “Anh cho rằng như thế là tốt với em sao? Anh thật sự hiểu rõ em sao?”
Ôn Hành Viễn nhìn cô, im lặng rồi buông tay ra, anh hỏi, “Sau đó thì sao?”
“Sau đó?” Trong lòng chợt có chút chua xót khó hiểu, cô lãnh đạm lên tiếng, “Sau đó, em muốn nói một câu cảm ơn, cảm ơn sự chăm sóc của anh, cả...tình yêu của anh nữa...”
“Không cần.” Đột nhiên anh chặn ngang, không thể tin nổi mà hỏi lại, “Đây là quyết định của em?” Ánh mắt nóng rực rơi trên mặt cô, thấy cô khẽ gật đầu, ngực trái của anh vô cùng đau đớn, hai tay nắm chặt vô lăng, các đốt xương trắng bệch.
Đột nhiên, anh im lặng, ánh mắt thâm sâu nhìn cô, trong đôi mắt kia như hiện lên rất nhiều quãng hồi ức. Một lúc sau, anh nói, “Chỉ vì nguyên nhân đó?”
Giọng nói trầm thấp khiến tim cô run lên, cô không thể nào làm lơ trước vẻ mặt uể oải và thất vọng của anh. Khẽ cắn môi, cô nhẫn tâm nói, “Bởi vì không có tình yêu.”
Nhẹ nhàng đẩy cửa xe ra, đưa lưng về phía anh, cô lo lắng nói, “Đừng lãng phí thời gian nữa, mư