Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.
i Nhan đưa ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn dòng người đi lại một cách chăm chú. Giữa hai người như có một khoảng trầm mặc mênh mang.
Nhịp thở của anh xuyên qua điện thoại truyền vào tai cô, mang theo cả độ ấm đủ để khiến cõi lòng cô sôi trào.
Đã có tình yêu, sao lại không dũng cảm một lần?
Một lúc lâu sau, anh nghe thấy cô khẽ nói, “Em nghĩ, em có thể...”
Chua Xót Và Ngọt Ngào
Cúp điện thoại, Si Nhan rời khỏi quán bar, thậm chí còn quên chào Trương Tử Lương. Cô không quay về nhà mà đến thẳng căn hộ của Ôn Hành Viễn.
Trong con hẻm uốn lượn, ánh đèn dầu leo lét rọi lên bóng dáng mảnh khảnh của cô. Khuôn mặt quá tuấn tú, giọng nói trầm thấp giàu từ tính, cả ánh mắt dịu dàng như dòng suối, chậm rãi lướt qua trước mắt cô, khiến lồng ngực cô thắt lại.
Quen anh mười năm, chưa từng cố gắng hiểu rõ anh, thậm chí còn cố ý quên sự tồn tại của anh. Với Ôn Hành Viễn, Si Nhan phát hiện ra mình hoàn toàn không biết gì cả, nhưng lại như là có được tất cả. Đối với chuyện gì anh cũng thờ ơ như không, thực ra lại rất tinh tế, bởi vậy mới khiến người ta có cảm giác là người khôn ngoan, ranh ma. Nhưng thật ra, anh vẫn luôn là chính anh một cách nguyên sơ nhất. Mười năm như một ngày, yên lặng tóm gọn cô lại, bắt được cả trái tim mẫn cảm mà bướng bỉnh của cô.
Đối với tình yêu, anh cố chấp giữ lại trái tim chân thành nhất.
Ôn Hành Viễn lườm cô, duỗi cánh tay dài ra ôm cô vào lòng, tức đến nỗi muốn phát cho cô một cái thật đau, hoặc là hôn cho đến khi cô ngạt thở thì thôi. Nhưng anh lại chỉ vuốt mái tóc rối của cô, bất đắc dĩ mà nói, “Ngốc...”
Trước kia, vẫn tưởng rằng anh cao thâm khó lường, phức tạp khó hiểu, thật ra không phải như vậy. Chỉ là anh chôn tình yêu dành cho cô quá sâu, khi lơ đãng không kiềm chế được thì mới có thể để ánh mắt mình trở nên thâm sâu hơn, như một cái thùng khổng lồ vây lấy cô trong phút chốc.
Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng anh ra, mùi hương thuộc về anh xộc thẳng vào mặt, cô nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Nửa tháng nay, biểu hiện ra thì khá bình thản, nhưng trong lòng lại cực kỳ mâu thuẫn. Khi lễ đính hôn của anh càng đến gần, với cô mà nói, nó đau đớn như lăng trì.
Ban đêm, cô thường mất ngủ. Khi trong phòng không có ánh đèn, cô cố gắng thích nghi với bóng đêm. Cô nghĩ, bóng đêm giống nỗi cô đơn, khi đã khiến bạn quen được thì bạn mới không sợ hãi. Có điều, cô không dám nhắm mắt, khi hai mi mắt khép lại, dòng lệ lại không kìm được mà trào ra.
Đêm nay ngủ rất ngon, có cả hương vị ngọt ngào kỳ lạ. Đột nhiên ý thức được, tình yêu, ấy vậy mà lại hỗ trợ giấc ngủ.
Sáng sớm, mở cửa sổ ra, hơi lạnh khẽ mơn trớn trên khuôn mặt, tâm tình Si Nhan cũng giống như bầu trời trong xanh vậy. Trên gương mặt không phấn son là nụ cười dịu dàng. Cô đạp xe đi, trên người là bộ quần áo ở nhà màu trắng, chậm rãi hướng về phía núi tuyết Ngọc Long.
Một làn gió nhẹ thổi qua, tầng mây bao phủ lấy ngọn núi tuyết sừng sững. Bên bờ sông Bạch Thủy trong thấy đáy, một nhóm người đang vui vẻ nghịch nước. Dừng xe lại, cô lẳng lặng ngồi cạnh bờ sông, ngăn cách mình với đám người đông đúc.
“Tiểu Nhan?” Giọng nói trầm thấp vang lên, cô vô thức quay đầu lại.
“Anh đi đâu đấy, có biết em đợi lâu thế nào không?” Cô cau mày, ra vẻ phụng phịu.
Anh cười, ánh mắt dịu dàng, “Đại tiểu thư đòi đi xe đạp, tiểu nhân cũng không dám lề mề, đi chuẩn bị mà.” Tự nhiên nắm tay cô, anh hất cằm, ánh mắt hướng về phía chiếc xe đạp đôi mới tinh.
“Uôi, lấy đâu ra thế?” Hai mắt sáng lên, cô kéo anh ra ngoài, tò mò nhìn chiếc xe đạp.
“Đương nhiên là mua rồi. Em nghĩ là người ta thấy anh đẹp trai nên tặng miễn phí chắc?” Khẽ cốc một cái lên đầu cô, Ôn Hành Viễn lại duỗi chân ra, ngồi lên xe, “Lên đi, đại tiểu thư muốn đi đâu nào?”
Xoa xoa đầu, Si Nhan véo một cái lên cánh tay anh, thấy anh trừng mắt nhìn thì cười hì hì rồi ngồi phía sau anh, “Đại tiểu thư đây muốn lên núi tuyết, dẫn đường đi.”
“Núi tuyết?” Ôn Hành Viễn khẽ kêu, thấy cô cười như con quỷ nhỏ thì ngửa mặt lên trời than, “Trời ơi, ngài đùa con đấy ư, đạp xe đạp lên núi tuyết, con leo nổi không đây?”
Si Nhan cười ha ha, vỗ lên lưng anh, còn cổ vũ, “Đừng sợ, dựa vào sức của anh, đạp vài vòng quanh núi tuyết chắc cũng chẳng phải vấn đề gì to tát lắm. Bây giờ, anh tuyệt đối không được khiêm tốn. Người xưa nói, quá khiêm nhường chẳng khác nào kiêu ngạo.”
“Nói linh tinh, người xưa nào nói thế?” Ôn Hành viễn cười, đặt chân lên bàn đạp, hai người một xe, “chạy” thẳng về hướng núi tuyết.
“Không cần quan tâm ai nói, tóm lại, có lý là phép vua rồi.” Si Nhan uể oải ngồi phía sau, khẽ hát một khúc ca, vô cùng vui vẻ, hiếm khi được thảnh thơi thế này.
“Đối với đại tiểu thư mà nói, không phải chỉ có ăn ngủ mới là phép vua à?” Ôn Hành Viễn nghiêng đầu, cười tươi rói.
“Cũng không phải.” Si Nhan lắc lắc đầu, “Cái đấy phải nói là, không ăn thì đói run người, một đêm không ngủ thì mệt, tiểu thư đây chỉ vì giữ gìn sức khỏe thôi, sao qua miệng anh lại thành ra thế cơ chữ. Mà th