Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.
ưởng khoảnh khắc ấm áp mà khó có được này.
Rốt cuộc thì cô cũng đã dũng cảm, khi biết rõ khoảng cách với Hàn Nặc không thể thu lại được, khi ý thức được có lẽ Ôn Hành Viễn chính là người cuối cùng có thể đem lại sự ấm áp cho mình, cô không nỡ để anh đi.
Người ta vẫn nói “chân tình khó tìm, phu quân khó cầu”. Vì để có được sự chấp nhận này của cô, anh cam tâm bỏ lỡ cả tuổi xuân. Như vậy, cô còn lý do gì để tiếp tục sợ sệt, tiếp tục trốn tránh?
Khi anh hỏi cô có thể vì anh mà dũng cảm một lần hay không, giọng nói trầm thấp như xuyên qua khoảng cách cả ngàn dặm, vọt thẳng vào trái tim cô. Thế giới u ám đột nhiên sáng bừng, hai mắt Si Nhan bất giác ươn ướt.
“Em nghĩ, em có thể!”
Vào một khắc cô trả lời, trên khuôn mặt tuấn tú như hiện lên một tia sáng mềm dịu, nụ cười tươi tắn, đôi mắt rạng ngời, còn trái tim anh, hoàn toàn say. Hạnh phúc chảy xuôi theo từng ngóc ngách trong cơ thể, cả thế giới tĩnh lặng lại trong nháy mắt, anh không kiểm soát được giọng nói của mình, “Anh tưởng rằng cả đời cũng không nhận được đáp án này.”
Giọng nói anh thật êm ái, ngữ khí ôn hòa nhưng không giấu được nỗi kích động. Con sóng lòng trào dâng, Si Nhan cũng không thể khống chế nổi nữa, một hồi lâu sau cô mới cất giọng, “Em xin lỗi, không phải em cố ý bắt anh đợi lâu như vậy.”
Trước mắt như hiện ra khuôn mặt tuấn tú hào hoa ấy, từ đáy lòng dâng lên nỗi xúc động khôn tả, Si Nhan nghẹn ngào hỏi, “Ngày mai, anh...”
“Sẽ không phát sinh chuyện gì hết, anh cam đoan!” Giọng nói trầm thấp nhưng dõng dạc, dứt khoát, giống như sự chờ đợi và cố chấp trong mười năm qua, như muốn Si Nhan phải tin bằng được.
Cô mỉm cười, loáng thoáng thấy chiếc má lúm đồng tiền, nhẹ giọng nói: “Em muốn gặp anh...” Lời vừa ra khỏi miệng, cả khuôn mặt đã đỏ hồng, nhưng cô không hối hận, cũng không có ý định thu lại ý nghĩ ấy.
Thật kỳ diệu, cô được nếm vị tương tư, hơn nữa là với anh.
Ôn Hành Viễn mỉm cười, dịu dàng nói vào điện thoại, “Ngoan, mai anh đến.”
Giọng nói của anh rất nhẹ, như tiếng nói thầm bên tai. Cô nhỏ giọng đáp, trái tim ấm áp mà bình an.
Khi cô từng bước đi ra, giữa họ, hoàn toàn không giống trước nữa. Dù là mười năm, hay chỉ là một ngày, cho đến giờ phút này, Ôn Hành Viễn mới chính thức bước vào trái tim cô.
Với một Si Nhan là bạn gái, anh vẫn dịu dàng như trước, vẫn thương yêu như trước, có điều, giờ lại càng dịu dàng, càng yêu thương hơn.
Đối với Si Nhan mà nói, cô bắt đầu dùng trái tim chân thành để nhìn nhận anh, để hiểu anh...để yêu anh!
Tình yêu, thật sự rất đơn giản, đơn giản đến nỗi chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, cũng đủ để làm ấm hai trái tim.
Nhắm mắt lại, khóe miệng mơ hồ mỉm cười, Si Nhan ngả vào lòng Ôn Hành Viễn, an tâm ngủ thiếp đi.
Trong mười năm qua, đây không phải là lần đầu tiên họ gần gũi nhau, nhưng, đây là lần đầu tiên thân mật đến vậy.
Khi Yêu
Lúc Si Nhan tỉnh dậy, trên người vẫn là chiếc áo khoác âu phục của Ôn Hành Viễn, đầu gối lên đùi anh. Còn anh, tay vẫn đặt trên vai cô, đầu nghiêng sang một bên, hai mắt nhắm nghiền dựa vào tấm vải lều.
Nhìn gương mặt còn ngủ say mà vẫn mỉm cười của anh, Si Nhan thoáng đỏ mặt, trong lòng dần dần cảm thấy bình an, thanh thản.
Khi Ôn Hành Viễn mở mắt, thấy Si Nhan mỉm cười nhìn mình thì không nhịn được bèn hôn lên trán cô, “Tỉnh rồi à?”
Si Nhan ngồi dậy, bò ra khỏi lều rồi duỗi người một cái. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, để mặc cho Ôn Hành Viễn ôm mình vào lòng.
“Anh đói...” Đã gần ba mươi tuổi mà còn làm nũng với cô như một đứa trẻ.
Tay Si Nhan run lên, suýt đánh rơi điện thoại, cô khẽ trách, “Đừng làm loạn nữa, em đang bận đây. Anh mở tủ lạnh ra xem có gì ăn không, nếu không có thì gọi đồ ăn ngoài đi, trên giấy nhớ có số đấy, anh tìm xem.”
Gọi đồ ăn ngoài? Anh không thèm. Cảm thấy mình như đứa trẻ bị ruồng bỏ, Ôn Hành Viễn trầm giọng, “Không cần. Tẹo nữa anh đón em tan ca, cùng nhau ăn.”
Sáng nay lúc cùng Ôn Hành Viễn xuống núi, biết tối qua anh không được ngủ nhiều nên Si Nhan ép anh phải về nhà, bảo anh nghỉ ngơi cho tốt, sau đó mới đến công ty làm. Trước khi ra khỏi cửa, anh cứ dềnh dàng không nỡ để cô đi, hại cô đến muộn gần bốn mươi phút, nếu không thì đến giờ cũng chẳng bận thế này. Cô chưa bao giờ biết, một Ôn Hành Viễn lừng lẫy trên thương trường lại có một mặt trẻ con đến thế.
Cúp điện thoại, Si Nhan tiếp tục vùi đầu vào công việc, khóe miệng hơi cong lên, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Cuối cùng, lúc tan ca thì cô cũng xong việc, đang dọn dẹp đồ đạc thì có người đột nhiên chạy đến.
“Thấy đại sảnh không còn ai, tưởng em về rồi.” Người kia cười ôn hòa, đưa cái túi trong tay cho cô.
“Cũng định về rồi. Đây là cái gì?” Si Nhan do dự, không đưa tay ra nhận, khó hiểu mà nhìn Văn Đào.
Văn Đào là anh trai của Văn Tĩnh, sản xuất trà ở Vân Nam, có một quán trà ở Cổ Trấn. Một lần, Văn Tĩnh đưa cô đến đó, nhưng lúc ấy Văn Đào đang ra ngoài có việc, Si Nhan không được gặp ông anh trai mà Văn Tĩnh h