Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1950 lượt.

g em xử lý anh đấy.” Mặc dù hai người đã danh chính ngôn thuận trở thành người yêu, nhưng chuyện thân mật giữa ban ngày ban mặt trước bàn dân thiên hạ, Si Nhan vẫn cảm thấy không hay ho cho lắm.
Ôn Hành Viễn thấy vẻ mặt ủ dột của cô thì cười giảo hoạt, định đứng dậy kéo cô đi, “Bây giờ chúng ta về nhà.”
Chọn đúng sơ hở của cô, muốn chết phải không? Si Nhan lườm anh, chỉ hận nỗi hai mắt không thể bắn ra vài con dao.
Kết quả thì có thể đoán được, cánh tay tráng kiện của Ôn Hành Viễn lĩnh nguyên một phát cấu dã man của Si đại tiểu thư, ra tay quá ác, khiến đôi mày rậm của anh nhíu chặt lại.
Thấy tay phục vụ đang đến gần, Ôn Hành Viễn cắn răng chịu đau, nghiêng người thổi vào tai cô, “Bây giờ cũng không được? Anh chỉ sợ bị người khác nhìn miễn phí thôi.”
Cả mặt đỏ bừng lên, Si Nhan vừa tức vừa buồn cười. Người này, thật sự là đạt đến đỉnh cao của không biết xấu hổ rồi.
Nghĩ đến cảnh thang máy vừa mở ra, đồng nghiệp trợn tròn mắt nhìn cô và Ôn Hành Viễn, Si Nhan chỉ hận không có cái khe nứt nào để chui vào. Vô thức lùi ra sau Ôn Hành Viễn, cô thẹn thùng chào hỏi, “Không về sao?”
Vẻ sửng sốt biến mất nhanh chóng, Tiểu Đinh hắng giọng một cái, nhìn Ôn Hành Viễn rồi nói với Si Nhan: “Để quên tài liệu nên quay lại lấy.” Mờ ám nháy mắt với cô, Tiểu Đinh hỏi: “Si Nhan, bạn trai cậu à?”
Si Nhan đỏ mặt gật đầu, lại thấy ánh mắt đen láy của Tiểu Đinh vẫn không ngừng di chuyển trên người Ôn Hành Viễn. Mà đối với tình huống bị người ta xem miễn phí cảnh hôn nhau này, Ôn Hành Viễn lại làm như không có gì, ôm eo cô, trên gương mặt anh tuấn là nụ cười tươi như hoa nở.
Ôn Hành Viễn cắt bít-tết thành miếng nhỏ rồi chuyển đĩa cho Si Nhan, “Ăn nhiều vào, gầy quá.”
“Giảm béo.” Cô xiên một miếng thịt rồi đưa vào miệng, cố ý trêu tức anh.
“Chưa thấy khỉ giảm béo bao giờ.” Ôn Hành Viễn không hề tức giận, lấy khăn tay ra, nhướn người qua bàn lau khóe miệng cho cô.
“Ôn Hành Viễn.” Rốt cuộc thì Si đại tiểu thư cũng nổi giận, giơ dĩa về phía anh, gầm lên.
“Cầm dĩa chỉ vào bạn trai là không tốt, mau bỏ xuống đi, đừng để người ngoài nhìn thấy hành động không thục nữ như thế.” Vừa kéo tay cô xuống, anh vừa đưa một miếng thịt đến bên miệng cô, “Nào, há miệng ra.”
Chẳng ngờ anh lại làm thế, Si Nhan trừng mắt nhìn anh rồi nhai miếng bít-tết. Mặt mình cũng dày lắm mà, sao gặp anh là không thể phát huy được, tức chết mất. Si Nhan nhai ngấu nghiến miếng thịt, oán thầm trong lòng.
“Thế mới ngoan, đúng như một đứa trẻ, dù sao thì cũng phải ăn ngoan thế này chứ.” Ngồi vào chỗ cạnh cô, Ôn Hành Viễn mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng, hớn hở.
Si Nhan vùi đầu vào ăn, rốt cuộc cũng không đấu được với hành vi “vô lại” của anh. So về độ mặt dày, cô còn kém xa, sáng suốt nhất là “giả vờ câm điếc”.
Đến nửa bữa, Ôn Hành Viễn bắt đầu dở chứng mà hỏi về Văn Đào. Si Nhan trợn mắt, nhưng không thể không báo cáo một lượt, thấy anh cúi đầu ăn, cô duỗi chân đá vào đôi chân dài của anh.
“Ơi?” Ôn Hành Viễn ngẩng đầu, nhìn cô một cách khó hiểu, “Sao thế?”
“Sao không nói gì?” Cô với Văn Đào cũng không tính là người xa lạ mà là bạn bè bình thường, sao anh phải xụ mặt ra thế? Như thể cô là tội nhân vậy.
“Nói gì? Một ngày không được ăn, đói chết rồi đây.” Ôn Hành Viễn giả vờ hồ đồ, tiếp tục ăn.
Mãi mà không thấy đại tiểu thư lên tiếng, lại cảm thấy có đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm, Ôn Hành Viễn đành ngẩng đầu, nở nụ cười với cô, để lộ ra hàm răng trắng đều, “Anh hiểu tình hình rồi, thấy không có nguy cơ cao nên không cần nói nữa.”
Nghe vậy, Si Nhan dở khóc dở cười. Người này đúng là mặt dày, không có cách nào với anh nữa. Lườm anh một cái, cô lại đá thêm một phát vào bắp chân anh.
Nói chuyện với anh chả dễ chút nào, đá một phát cho xong.






Tính Toán Của Riêng Mỗi Người
Bữa tối xong thì điện thoại của Trương Tử Lương tới. Si Nhan không biết anh và Ôn Hành Viễn nói gì với nhau. Trong mắt Ôn Hành Viễn tràn đầy ý cười hạnh phúc, thỉnh thoảng anh còn nghiêng đầu nhìn cô, hết sức dịu dàng.
Quan hệ của hai người tiến triển khá nhanh, nhưng ngẫm lại thì cũng chẳng phải nhanh. Dù sao thì trong ba năm, họ vẫn thường ở cạnh nhau, chỉ có điều là trước kia, tình cảm của anh đối với cô chôn sâu một chút, khi ấy có điểm phải kiêng dè. Còn bây giờ, sự e dè đó đã chẳng còn, tình yêu của anh với cô đã quang minh chính đại, là lẽ đương nhiên rồi.
Ôn Hành Viễn muốn cô về nghỉ ngơi sớm, dù sao thì hôm qua đã ngủ trên núi, giấc ngủ không sâu lắm, mà cả ngày hôm nay cô lại làm việc vất vả. Ấy vậy mà vẫn không thể lay chuyển được Trương Tử Lương, không làm gì được, anh đành phải lái xe về phía quán bar.
Lúc Ôn Hành Viễn nắm tay Si Nhan bước vào Như đã từng quen biết, chỉ có Trương Tử Lương là vẫn bình thường, dựa vào quầy bar mỉm cười nhìn họ, còn những nhân viên khác, kể cả Đỗ Linh vốn luôn nhu mỳ cũng không kìm được mà la hò.
“Thực ra bố mình rất biết lý lẽ. Nếu Tiểu Nhan chịu đến bước này, chịu nhận thằng độc thân này thì ông cũng chẳng