Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1957 lượt.
g là không liên quan, nhưng về thân phận thì có. Hàn Thiên Dụ muốn cho cậu ta đi tàu bay giấy, chẳng lẽ không tốn ít tâm tư nào? Chuyện này chắc chắn lão ta sẽ để Hàn Nặc ra mặt.” Đường Nghị Phàm hiểu rất rõ tình cảnh của Hàn Nặc vào lúc này, mấy năm bạn bè, dù hận Hàn Thiên Dụ thấu xương, nhưng anh cũng không đành lòng gây thêm phiền toái cho Hàn Nặc.
“Hắn để Hàn Nặc ra mặt, thế thì cậu để Lỗi Tử xử lý đi? Cho mấy cậu ta vật lộn đi. Đừng xem thường Lỗi Tử, bản lĩnh của cậu ta có thể so với cậu và mình đấy.”
“Nhưng mà...”
“Đừng nói với mình là cậu không đành lòng làm khó Hàn Nặc đấy nhé? Kim Bích Thiên Hạ quan trọng đến đâu, cậu còn không rõ?”
“Ông anh à, cậu với Hàn Nặc...”
“Mình không hề có thành kiến với cậu ta, là cậu xem thường bản lĩnh của cậu ta.” Ôn Hành Viễn cười nhạt, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Dặn Lỗi Tử đừng gây xung đột trước mặt cậu ta. Về phần Hàn Thiên Dụ, không phải khách khí với hắn, nhưng điều kiện tiên quyết là không được để ảnh hưởng đến tiến độ công trình. Ngày mai Trương Nghiên sẽ đến thành phố A, nhân tiện theo dõi tiến độ luôn, có việc gì cậu cứ bàn thẳng với cô ấy.”
“Được, mình biết rồi, cậu bận gì thì cứ làm đi.” Đường Nghị Phàm vừa nghe nói Trương Nghiên đến hỗ trợ, trong lòng hơi chộn rộn. Mặc dù Ôn Hành Viễn đang ở Vân Nam, nhưng xem ra không phải là không biết chuyện ở đây, nếu không sẽ chẳng điều trợ lý cao cấp ở Hoa Đô tới.
Si Nhan rời khỏi thành phố A cũng đã bốn tháng, đương nhiên không biết chuyện Hàn Nặc về Thiên Dụ, càng không biết chuyện Thiên Dụ cướp ba công trình lúc Hoa Đô đang dồn toàn lực vào Kim Bích Thiên Hạ. Vì vậy, chuyện Ôn Hành Viễn tình cờ gặp Hàn Nặc, cô cũng không biết được.
Nếu như cô chú ý theo dõi báo, chắc chắn sẽ biết đến chuyện của Ôn Hành Viễn và Hàn Nặc. Có thể cướp được công trình từ tay một con rồng trong giới bất động sản, đủ để hình dung đường đi của Hàn Nặc thuận lợi thế nào. Giới truyền thông có chú ý đến anh ta, mà mối liên kết ngầm giữa Ôn Hành Viễn và Hàn Nặc càng khiến người ta nghi ngờ. Hai công ty lớn ít xuất hiện cùng nhau, không ai nhận phỏng vấn, bầu không khí có phần kỳ lạ.
Nghĩ đến bản báo cáo vừa nhận được chiều nay, đột nhiên Ôn Hành Viễn bật cười, xoay người nói với Trương Tử Lương, “Cậu nói xem, nếu Hàn Thiên Dụ chịu xuống khỏi vũ đài, liệu Hàn Nặc có thể thuận lợi tiếp quản Thiên Dụ?”
Hiển nhiên, Trương Tử Lương không ngờ anh lại đột ngột nhắc đến chuyện này, thu lại nụ cười rồi hơi do dự, “Đừng nói đến chuyện Hàn Thiên Dụ có con, kể cả không có, chỉ bằng cổ phần trong tay Hàn Nặc e là không đủ, nếu không thì đã chẳng bị Hàn Thiên Dụ quản chế rồi.”
“Cậu ta bây giờ thì sao?” Ôn Hành Viễn nhướng mày, “Mình tìm hiểu rồi, cổ phần của Hàn Nặc bây giờ đã hơn bốn mươi phần trăm, có thể lão già Hàn Thiên Dụ cũng biết, thiếu kiên nhẫn nên vội vàng đẩy Hàn Nặc đến vị trí đứng mũi chịu sào.” Ôn Hành Viễn cười nhạt, ánh mắt sắc bén, “Hắn muốn mượn tay mình xử Hàn Nặc.”
“Hàn Nặc cũng không đơn giản, chịu được tận ba năm.” Nói đến Hàn Nặc, Trương Tử Lương không khỏi có chút buồn bã, “Cậu định làm gì bây giờ?”
“Mình? Đương nhiên là sẽ không làm theo ý muốn của Hàn Thiên Dụ rồi. Nhưng mà, có người chưa chắc đồng ý để mình nhúng tay.” Ôn Hành Viễn thở dài, cầm ly rượu lên uống một ngụm, “Hàn Nặc là đứa con có hiếu, mãi nhớ đến bố mình, cho dù đánh mất Thiên Dụ cũng không tiếc. Giờ Hàn Thiên Khải chết rồi, nói đến người lo lắng, e là chỉ có Tiểu Nhan.”
“Ý cậu là cậu ta với Nhan Nhan...” Trương Tử Lương còn đang định nói gì đó thì nhìn thấy Si Nhan đang đi về phía quầy bar, vì vậy không nói nữa, chỉ đẩy một ánh mắt sâu xa về phía Ôn Hành Viễn.
Người Yêu
Si Nhan thật sự rất mệt mỏi, tối qua không được ngủ nhiều, lại vì mấy dự án nên cả ngày nay bận rộn, chạy đi chạy lại trong quán bar xong là đã kiệt sức rồi. Nhìn đồng hồ, cô nói vài câu với Đỗ Linh rồi chủ động sang gian bên tìm Ôn Hành Viễn.
Thấy cô đến, Ôn Hành Viễn đặt ly rượu xuống, nắm tay cô, “Mệt rồi à? Bọn mình về nhé?”
Si Nhan gật đầu, hơi mơ màng, vẫy tay với Trương Tử Lương rồi để Ôn Hành Viễn ôm ra khỏi cửa.
Đã là đầu mùa đông, gió đêm rất lạnh. Vừa ra khỏi cửa, Ôn Hành Viễn đã choàng áo lên người cô, “Chờ nhé, anh đi lấy xe.”
Ôn Hành Viễn cong môi cười, lộ ra vẻ mờ ám, đang định hôn cô thì Si Nhan đẩy ra, “Em mệt...”
Đối với vẻ làm nũng của cô, anh không thể chống đỡ được. Ôn Hành Viễn kéo áo kín lại cho cô rồi khởi động xe, “Chợp mắt một lát đi, đến nơi anh gọi dậy.”
Lúc xe dừng lại thì cũng vừa lúc Si Nhan tỉnh dậy. Nhìn ra bên ngoài, đúng là cổng khu nhà Ôn Hành Viễn, cô cau mày, “Em phải về nhà.”
“Mai anh cùng em thu dọn đồ đạc, chuyển đến đây đi, không thì anh lo lắm.” Ôn Hành Viễn xuống xe, dắt cô vào khu nhà.
Si Nhan chu miệng, muốn rút tay ra, “Em phải về nhà.”
“Ngoan nào.” Ôn Hành Viễn trầm giọng, kéo chặt áo cho cô. Nhìn vẻ mặt bướng bỉnh của cô, anh hỏi: “Không yên tâm với anh hả?”
Si Nhan không lên tiếng, đứng bất