Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
gì?”
Ôn Hành Viễn nhìn cô chằm chằm, vừa định mở miệng thì bỗng thấy hai mắt cô hồng hồng. Anh ảo não vò tóc, bước đến gần, ôm cô vào lòng, “Anh nói linh tinh ấy mà, đừng giận nhé, Tiểu Nhan.”
“Đừng ôm em, phiền chết đi được...” Chóp mũi hơi cay, Si Nhan đẩy anh ra.
“Được, là anh phiền. Hôm nay tự đi làm, anh không đưa, nhé?” Kéo cô lại, anh đau lòng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, “Đi đi, không thì muộn mất, cẩn thận một chút.”
Ôn Hành Viễn biết tính ngang bướng của cô, nói gì cũng không cải thiện tình hình được, chỉ khiến mình mệt thêm. Thế nên anh để Si Nhan ra ngoài một mình.
Một mình ngồi trong phòng, đến khi định thần lại, anh vội vàng cầm chìa khóa đuổi theo. Tới công ty cô, anh đã thấy Si Nhan đứng nói chuyện với Văn Đào, liền bấm một tràng còi dài, kéo sự chú ý của cô về phía này, sau đó, anh đánh tay lái đi.
Si Nhan gọi điện đến, chuông đổ một hồi dài anh mới bắt máy.
“Đến làm gì vậy?” Cô nhẹ giọng hỏi.
“Sợ em bị muộn giờ làm.” Rõ ràng là nghĩ một đằng nói một nẻo.
“Anh ấy là khách hàng của công ty, tình cờ gặp thôi.” Si Nhan giải thích, không thấy anh nói gì thì tiếp tục, “Trưa nay anh có đến không?”
Đang xử lý tài liệu, anh nói, “Hơi bận, anh sẽ cố hết sức.”
Si Nhan cảm nhận được vẻ lãnh đạm của anh, lồng ngực như thắt lại, suýt nữa thì khóc, “Không có việc gì nữa, anh làm tiếp đi.” Lời vừa dứt, cô cúp điện thoại luôn.
“Tiểu Nhan?” Ôn Hành Viễn cảm thấy có gì là lạ, cuống quýt gọi cho cô nhưng chỉ nghe được âm thanh đơn điệu. Lại gọi tiếp, vẫn không có ai nghe, gọi đến phòng làm việc, người nhận máy là Tiểu Đinh.
“Si Nhan đến phòng Cảnh tổng nộp tài liệu rồi, lát nữa anh gọi lại nhé.”
Tuy nhiên, qua mấy tiếng, đống tài liệu của Si Nhan vẫn chưa được nộp xong. Ôn Hành Viễn biết cô nàng kia giận thật rồi, đang dỗi với anh đây. Ai bảo anh sai trước, lại còn hẹp hòi đắc tội với đại tiểu thư, vì vậy phải vội vàng gửi tin nhắn xin lỗi. Ngày tháng tốt đẹp chưa được lâu, anh không muốn trước khi đi lại rơi vào tình cảnh mất tự nhiên này.
“Tiểu Nhan, tối nay ăn cơm ở nhà, anh vào bếp. Muốn ăn gì nào? Anh đi mua.”
Người nào đó giận dỗi bỏ di động vào ngăn kéo, không để ý đến.
“Bảo bối à, anh sai rồi, là anh hẹp hòi, đừng giận nữa được không?”
Lưỡng lự rút điện thoại ra, nhưng cô vẫn không trả lời.
“Không để ý đến anh thật rồi sao? Ngoan nào, đừng tức giận, lát nữa anh đến đưa em đi ăn, phạt anh mời khách được không? Nếu không anh chẳng có chỗ để tiêu tiền rồi, chẳng lẽ lại đốt bỏ.”
Nhìn tin nhắn đến, Si Nhan bật cười. Khi anh gửi tin nhắn thứ tư, cô trả lời lại, “Dễ dàng tha cho anh như vậy, có phải là em quá mất thể diện không hả?”
“Ngoan, thể diện sao quan trọng bằng anh được.” Tin nhắn của Ôn Hành Viễn nhanh chóng được gửi đến, còn kèm theo một mặt cười rõ to.
“Quá đề cao mình rồi đấy.”
*Chỗ này theo bản gốc là: 自恋 – Tính tự yêu mình. Chú thích này nhằm làm rõ ý cho câu thoại sau.
“Anh chỉ yêu em thôi...”
Mãi Muốn Yêu
Việc phá dỡ và di dời vô cùng vội, Đường Nghị Phàm thường xuyên phải đến công trường, nhiều chuyện phải gác lại, ngay cả tình cảm riêng tư. Đội mũ bảo hộ, anh đang nói chuyện với Thạch Lỗi thì điện thoại của Nhược Ngưng gọi đến.
Nhìn số điện thoại, Đường Nghị Phàm thấy hơi lạ. Lúc này, Nhược Ngưng biết anh đang làm việc, nếu không có chuyện quan trọng sẽ không gọi điện cho anh. Ấn nút nghe, anh hỏi: “Nhược Ngưng à?”
“Đường tổng, anh đến bệnh viện nhanh đi, Nhược Ngưng ngất xỉu rồi...” Giọng nói lo âu của thư ký Lý truyền đến, một khắc sau, Đường Nghị Phàm chạy vội đi.
“Hơi thiếu máu, mà lại hay thức đêm, thân thể hơi suy nhược, không có gì nghiêm trọng đâu.” Cao Các nói lại kết quả kiểm tra của Nhược Ngưng, mỉm cười an ủi Đường Nghị Phàm.
Đường Nghị Phàm nhìn đồng hồ, ngồi cạnh giường gọi điện cho Thạch Lỗi, dặn dò công việc xong mới cởi áo khoác ngoài ra rồi nằm xuống.
Thân thể Nhược Ngưng dán sát vào anh, cô tựa đầu vào ngực anh, khóe miệng khẽ cong lên, rồi cô nhắm mắt lại.
Nhược Ngưng mới thay áo ngủ, tấm lưng mịn màng lộ ra bên ngoài. Đường Nghị Phàm ôm cô, nhẹ nhàng vuốt ve, không khỏi cảm thấy xót xa, “Sao gầy thế này?”
“Đâu có đâu, mẹ bảo sau khi cưới em béo lên đấy.” Nhược Ngưng thoải mái dựa vào ngực anh, mơ hồ nói.
Đường Nghị Phàm khẽ cười, cúi đầu nhìn gương mặt đỏ ửng của cô một lúc rồi mới nói: “Nhược Ngưng à?”
“Dạ?” Nhược Ngưng dụi mắt, mơ màng ngẩng đầu, chợt thấy ánh mắt sáng quắc của Đường Nghị Phàm đang nhìn mình.
“Nghị Phàm...” Nhược Ngưng khẽ đáp lại, đưa tay ôm cổ anh, nhẹ nhàng hôn anh. Hai đôi môi quấn quýt lấy nhau, dây dưa không dời.
Đường Nghị Phàm vui sướng thở hắt một hơi, bởi hiếm khi Nhược Ngưng chủ động. Bàn tay to luồn vào trong áo ngủ của cô, khẽ vuốt ve làn da mịn bên hông cô.
Nhược Ngưng biết gần đây vì bận rộn cho dự án nên có thờ ơ với anh, dù sao thì hai người cũng mới cưới chưa lâu. Bất chấp cơ thể đang suy nhược, cô dán sát vào người anh, lần mò cởi cúc á