Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.

g mà, tôi không làm được gì cả. Nỗi đau đớn này, vốn dĩ người khác không cảm nhận được.” Si Nhan trầm mặc vài giây rồi thấp giọng nói: “Việc xin nghỉ không liên quan đến cậu, về chuyện của hai người, tôi không có tư cách nói gì, cũng không muốn nói gì cả. Mà, cậu cũng không thể nói chuyện đó với tôi, cậu không phải người nhà của tôi, còn bạn bè, tôi nghĩ cả đời này chúng ta cũng không làm nổi. Yêu hay buông tay, đó là chuyện của cậu, thân phận bây giờ của tôi là bạn gái Ôn Hành Viễn.”
Không ngờ mình sẽ nói ra những lời sắc bén như vậy, có lẽ trong tiềm thức, Si Nhan vẫn bài xích Tạ Viễn Đằng như trước. Đêm nay, lần đầu tiên Si Nhan mất ngủ. Cô không hiểu, tại sao lại vì Tạ Viễn Đằng mà trách lây Ôn Hành Viễn, nhưng cô không thể nào làm bạn với Tạ Viễn Đằng được. Đột nhiên cô có chút mơ hồ, sao lại phải cố chấp vạch rõ ranh giới với cô ấy như vậy, rốt cuộc là vì sao?
Tất cả giống như một kết cục đã được viết bằng cách hoàn hảo nhất, sau bao nhiêu chuyện, không ai trong hai người ở cạnh Hàn Nặc. Sự xuất hiện của Tạ Viễn Đằng, đối với Si Nhan mà nói, giống như một bóng ma không xóa mờ được. Mỗi lần nghĩ đến cảnh Hàn Nặc ôm cô ấy, Tạ Viễn Đằng dùng ánh mắt thâm thúy nhìn cô, trái tim Si Nhan sẽ mất bình tĩnh chỉ trong phút chốc.
Tạ Viễn Đằng trong trí nhớ của cô luôn lạnh lùng như vậy, luôn kiên cường như vậy, tất cả đều là điều Si Nhan không thích. Cô cảm giác, Tạ Viễn Đằng sống quá lý trí, không đúng với con người chân thực, cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.






Tạm Biệt Cổ Trấn
Vì vợ yêu của Ôn Hành Dao gần đến ngày sinh, anh ta gạt bỏ mọi công việc ở công ty để làm ông chồng tốt. Còn tên độc thân Ôn Hành Viễn bị bắt sang làm cu li, tạm thời tiếp quản mọi việc của công ty. Trừ lúc xuống máy bay, Ôn Hành Dao có ra đón anh, sau đó thì chẳng thấy lộ diện. Ôn Hành Viễn nhớ Si Nhan, muốn về nước sớm một chút nên làm việc không quản ngày đêm. Nếu không phải Si Nhan thường xuyên nhắn tin nhắc anh nghỉ ngơi, anh thật sự sẽ miệt mài như thể mình là siêu nhân.
Hai rưỡi sáng, anh vừa tắm xong, đang định đi nghỉ thì tin nhắn của Si Nhan đến.
“Anh đã ngủ chưa?”
Nhìn tin nhắn, cảm thấy ngữ điệu của cô có vẻ dè dặt, Ôn Hành Viễn nhíu mày, gọi điện lại.
“Em cũng chẳng thèm mang đi đâu.” Si Nhan chu miệng, cũng có chút buồn bã khi anh không đi cùng, “Đợi về thì em sẽ đi mua, tính tiền sang cho anh em, lâu lắm rồi không bóc lột anh ấy, giờ phải cố gắng chút.”
“Ghê gớm...” Ôn Hành Viễn cười, “Cần cái gì thì đợi anh về sẽ đi mua với em.”
“Thế thì trước lúc anh về, em là bang chủ cái bang à?” Vì cuộc điện thoại từ hai hôm trước với Tạ Viễn Đằng, lại thêm giấc mơ kỳ lạ khiến tâm trạng Si Nhan không được tốt cho lắm, hơi quấy nhiễu anh, kéo dài giọng, “Ôn, Hành, Viễn...”
“Anh đây...” Ôn Hành Viễn thấp giọng đáp lời, hôn cô qua điện thoại, “Tẹo nữa rời giường thì xuống dưới ăn cái gì đi, tối không có việc gì làm thì sang quán bar chơi. Có điều, đừng có chúi đầu vào công việc, nghỉ ngơi sớm đi, bảo Tử Lương đưa về hoặc là tự lái xe. Nghe không?”
“Không nghe, không nghe.” Si Nhan bướng bỉnh như một đứa trẻ, bắt đầu trêu anh.
“Ngoan nào.” Ánh mắt đầy vẻ dịu dàng, Ôn Hành Viễn dỗ cô, “Em ngoan ngoãn vâng lời đi, về sẽ có quà cho em.”
“Em muốn chuột túi.” Si Nhan thốt lên, khiến Ôn Hành Viễn khẽ cười, “Nhìn em cũng giống chuột túi lắm...”
“Chuột túi.” Si Nhan chun mũi, khăng khăng đòi.
“Được, sẽ có chuột túi.” Ôn Hành Viễn đành phải nhượng bộ, đôi mắt ánh lên ý cười ôn hòa.
Từ khi bắt đầu yêu nhau, Si Nhan hay cãi lại anh, nhưng thật ra ít khi làm nũng với anh như vậy. Đôi mắt ánh lên ý cười như có như không, trong lòng cũng thấy ngọt như uống mật.
Si Nhan thu dọn hành lý xong xuôi, lại dành ra một ngày quét tước từ trong ra ngoài căn nhà, đúng như lời Trương Tử Lương nói, “Không một hạt bụi.”
Khẽ ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Đỗ Linh, anh đứng ngoài cửa nhìn Si Nhan, khoa trương nói: “Nhan Nhan, bọn anh chẳng có chỗ đặt chân, em chắc chắn là muốn mời bọn anh đến ăn cơm?”
Đỗ Linh khẽ đẩy anh ra, nhìn Si Nhan đang gườm gườm thì cười hi hi, “Hành Viễn cũng quá đáng thật, sao lại không cho người đến dọn chứ? Lại để “bà chủ Ôn” tự mình động tay?” Cô cố ý nhấn mạnh ba chữ “bà chủ Ôn”, đắc ý nhìn Si Nhan bật thẳng người dậy.
“Đúng là phu xướng phụ tùy, xem ra không nên mời hai người đến, em nên ăn một mình thì hơn.” Si Nhan không chịu yếu thế, khoanh hai tay lại, nghiêng đầu quan sát hai người trước mặt.
“Bọn anh chỉ sợ em cho ăn “đồ có độc”, cố ý đến giám sát ấy mà.” Trương Tử Lương nhíu mày, nghênh ngang vào nhà, còn ướm lời đầy thâm thúy, “Thật không thể ngờ được đây là nhà của anh em mình, sắp bốn năm rồi, vậy mà đặt chân đến không quá bốn lần.”
Si Nhan vớ lấy tấm đệm trên ghế phi thẳng về phía anh. Trương Tử Lương nhanh tay đỡ được, vẻ mặt tươi rói, “Xem anh này, nói nhầm, là nhà của bọn em.”
“Đến đây ăn cơm đi, và mau ngậm miệng lại cho em.” Thấy Trương Tử Lương cười mờ ám, Si Nhan hơi bối rối.


XtGem Forum catalog