Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134899
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/899 lượt.
tận, như người đứng trên vách núi đen buông mình xuống.
Cho dù Tả Nhất lần nữa không muốn buông tay, Đa Đa vẫn đi rồi — xuất ngoại du học.
Tả Nhất nhớ rõ cô từng nói qua, mong muốn duy nhất trong đời này chính là sống trên mảnh đất quê hương thân thuộc, giống như ngọn cỏ nhỏ dưới bóng mát cây đại thụ. Một cô gái tinh khiết với nguyện vọng đơn giản trong tim ấy thế mà cuối cùng lại biến thành hoa bồ công anh, bay đi tha hương nơi phương trời xa lạ.
Phải tổn thương thế nào mới có thể khiến cô làm ra quyết định như vậy, Tả Nhất hiểu được, đều là lỗi của hắn.
Hắn muốn đi theo, muốn tìm cô quay về, nhưng chỉ một câu nói của Đa Đa đã khiến cho hắn không thể không dừng chân.
“Em tạm thời vẫn không có cách nào để đối mặt anh. Cho nên nếu anh tới cũng chỉ làm tăng thêm phức tạp cho em. Tả Nhất, em không phải đang chơi trò anh truy em đuổi, nếu anh thật sự muốn xin lỗi em, xin hãy cho em một khoảng lặng.”
Tả Nhất cho, cho nàng một năm, đổi lấy là tin tức cô có vị hôn phu ở Anh quốc.
Ngay khi vừa biết được tin tức này, Tả Nhất liền mua vé máy bay muốn đến Anh quốc, nhưng Đa Đa lại đúng lúc gửi cho hắn một bưu kiện.
Trong bưu kiện chỉ ghi có một câu.
“Em chỉ muốn một cuộc sống yên bình.”
Trong bưu kiện là bức ảnh chụp nàng cùng vị hôn phu nho nhã, trong ánh hoàng hôn chiếu rọi, hai người dựa sát vào nhau, nụ cười Đa Đa làm đau đớn mắt Tả Nhất.
Hắn không nhớ rõ mình có khóc không, chỉ nhớ rõ rằng đã xé nát vé máy bay kia.
Nàng bên cạnh hắn chưa từng đòi hỏi bất cứ thứ gì, hiện tại mở miệng duy nhất yêu cầu, chính là yên bình.
Như vậy, hắn chỉ có thể cho nàng yên bình.
Sau đó, Tả Nhất không bao giờ đi quấy rầy Đa Đa nữa, nhưng trong lòng vẫn tồn tại hình bóng nàng, không kết giao với bất kỳ cô nàng nào hết.
Cho đến khi gặp Chu Tráng Tráng, một cô gái khá giống Đa Đa, trái tim mới có một ít lay động.
Sau khi nghe xong chuyện xưa này, Chu Tráng Tráng đưa ra một đánh giá: “Anh thật sự là đồ cặn bã a.”
Tả Nhất không vui: “Anh giãi bày tâm sự là muốn em an ủi anh mà.”
“Em nói anh là đồ cặn bã đã rất an ủi rồi đó.” Chu Tráng Tráng là một sinh viên rất ư là trung thực.
Tả Nhất đột nhiên bày ra bộ dạng như không tin nàng tình vô nghĩa tới vậy.
“Tả Nhất, mặc kệ về sau chúng ta có cảm tình sâu đậm thế nào, chỉ cần Đa Đa trở về, anh vẫn sẽ lựa chọn bên cạnh cô ấy.” Chu Tráng Tráng chắc chắc.
Tả Nhất định phản bác, nhưng lại sợ hãi phản bác của chinh mình quá mức yếu ớt, đành trầm mặc.
Kỳ thật mảng Sinh học ở đại học bọn họ cũng không phải là tốt nhất trong cả nước, Chu Tráng Tráng liền cổ vũ Hải Nhĩ tới trường đại học X mà nghiên cứu – dựa theo thành tích cùng nhiệt tình của hắn nắm chắc ít nhất tám phần sẽ nghiên cứu thành công.
Nhưng Hải Nhĩ lại cự tuyệt, nói rằng chỉ muốn học ở đây.
“Tại sao?” Chu Tráng Tráng nhớ rõ lúc ấy mình đã hỏi như thế.
“Muốn ở cùng em thêm một đoạn thời gian nữa.” Chu Tráng Tráng nhớ rõ lúc ấy Hải Nhĩ đã trả lời như vậy. (Đau lòng chết ta mất thui)
Chu Tráng Tráng hắt hơi, hỉ mũi ra khăn tay nói chính mình có lẽ bị cảm mạo, che dấu đi ánh mắt đang đỏ lên vì cảm động.
Lúc trước có lễ nên kiên quyết yêu đương với Hải Nhĩ, Chu Tráng Tráng đôi khi cũng nghĩ như vậy.
Nhưng mà mỗi lần trong mơ, người nắm tay nàng, vẫn luôn là người đàn ông với hàm răng trắng bóng kia.
Giấc mơ mới đáng tin cậy nhất, Chu Tráng Tráng không thể không thừa nhận, nếu quay lại một lần nữa, nàng có lẽ vẫn lựa chọn Thường Hoằng.
Nếu có thể dùng lý trí lựa chọn thì đó không phải là tình yêu, đó là việc kinh doanh.
Nhưng tình yêu dù thế nào cũng bị thời gian đánh bại, Chu Tráng Tráng tin tưởng vào vị thần thời gian, rồi sẽ có một ngày, nàng chắc chắn sẽ quên Thường Hoằng.
Lên năm ba, nàng vùi đầu vào sách vở cùng các hoạt động trường, trải qua cuộc sống sinh khí dồi dào cộng thêm tâm thanh quả dục.
Đương nhiên, trong tâm thanh quả dục thì vẫn pha chút màu hồng.
Học kỳ hai năm thứ ba xuất hiện một tiểu đệ học khoa lịch sử, nhìn cũng rất thuận mắt, cũng thuộc loại môi hồng răng trắng (í bảo xinh đẹp), hắn cùng với Chu Tráng Tráng quen biết nhau trong một hoạt động trường, lúc đầu thì xin địa chỉ QQ của Chu Tráng Tráng, không có việc gì cũng chạy tới hỏi nàng một ít vấn đề, sau khi quen thân thì hẹn nàng ra ngoài chơi.
“Anh nói em có nên đi không?” Chu Tráng Tráng trong phòng thí nghiệm hỏi ý kiến của Hải Nhĩ.
“Em không phải đã có quyết định rồi sao?” Hải Nhĩ ánh mắt cũng không ngước lên, bắt đầu nói: “Váy mới cũng đã mua? Giày mới cũng đã sắm? Lông chân tối qua cũng cạo sạch rồi còn gì?” ( Q: cái này đúng là cạo lông chân rùi Bí ạh ^.^ )
Chu Tráng Tráng cảm thấy Hải Nhĩ chơi thân với mình càng lâu, miệng lưỡi càng ngày càng độc.
Cuối cùng nàng quyết định cho tất cả nam sinh thêm một cơ hội, đáp ứng hẹn hò với tên nhóc kia.
Sinh viên hẹn hò thì chỉ có vài nơi để đi.
Tiểu đệ hẹn Chu Tráng Tráng đi xem phim, là một bộ phim hài nổi tiếng, nhưng Chu Tráng Trá