pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/903 lượt.

ng vẫn nể tình lắm mới nở được nụ cười.
Nàng nghĩ mình nên cho tất cả nam nhân một cơ hội.
Sau đó, hắn đưa nàng ra ngoài đi dạo ở một thị trấn nhỏ vùng ngoại thành.
Đây là một điểm du lịch mới được phát triển, buôn bán chằn chịt, du khách đông đúc, chen chúc không chịu nổi, mấy giờ đi lại, chân Chu Tráng Tráng bị giẫm sưng lên, nhưng nàng vẫn như cũ nói cười vui vẻ.
Mình nên cho tất cả nam đồng bào một cái cơ hội, Chu Tráng Tráng vẫn là nghĩ như vậy.
Sau đó, tiểu đệ lại hẹn nàng buổi tối tản bộ ở vườn trường, trên con đường mòn u tĩnh vắng người, tiểu đệ kể một câu chuyện cười, Chu Tráng Tráng khẽ cười.
Cũng không biết như thế nào, không khí bắt đầu có chút ám muội, tiểu đệ vươn tay giữ vai Chu Tráng Tráng, trong mắt ánh lên một ngọn lửa nhỏ, ngọn lửa bùng lên càng ngày càng lớn, môi cũng tiến lại càng gần.
Khi hai môi chạm vào nhau, Chu Tráng Tráng thấy tim vẫn lặng yên, nhưng cũng không có đẩy hắn ra.
Lần này cái nàng nghĩ đến không phải là muốn cho tất cả nam đồng bào một cơ hội, mà là nhớ tới cảnh Phó Dương Dương thân thiết hôn Thường Hoằng tại sân bay.
Còn chưa kịp nhớ lại cảnh tượng khiến mình khó chịu kia, bỗng nhiên có một âm thanh hung tợn vang lên bên tai hai người: “Không muốn chết thì ngoan ngoãn nghe lời tao nói.”
Tiếng nói cố ý bị đè ép lại, nghe sơ qua giống như chỉ làm ra vẻ có ác ý.
Quay đầu lại, phát hiện hai người đàn ông to lớn, một nửa mặt bịt kín vải đen, không biết khi nào đã xuất hiện ở bên người họ, một tên bắt lấy tay Chu Tráng Tráng, người kia dùng một con dao sáng bóng để ở cổ tiểu học đệ.
Cho nên mới nói, đêm đen gió lớn ở chỗ không người quả nhiên là hại người a.
“Đại ca, tôi chỉ có chừng này tiền, toàn bộ hiếu kính cho các người! Van cầu anh tha cho tôi đi!”Tiểu học đệ dù sao cũng chỉ là tên nhóc con, sợ tới mức ánh mắt đều đỏ, nhanh chóng rút tiền ra khỏi ví của mình.
“Tao nói muốn lấy tiền của mày sao? Tao chính là muốn bạn gái mày! Tiểu tử, không muốn chết thì biến cho nhanh, nếu không. . . . . . có thấy lá cây ở trên cao kia không? Tao một đao đâm xuống cam đoan máu của mày có thể phun tới độ cao kia.” Tên bịt mặt đang kề dao vào cổ hắn uy hiếp.
Tiểu đệ vừa nghe, ánh mắt không đỏ, thân mình không run lên.
Cũng không phải toàn lực bộc phát bảo vệ bạn gái cùng kẻ bắt cóc tiến hành quyết đấu, mà là. . . . . . xoay người chạy.
Tốc độ kia, Chu Tráng Tráng cảm thấy hắn không vào đội điền kính quả là đáng tiếc.
Người bịt mặt giữ tay Chu Tráng Tráng nhìn thấy tiểu đệ chạy nghiêng ngả lảo đảo, khinh thường “Phi” một tiếng, xoay người lại đối diện Chu Tráng Tráng nói: “Cô gái về sau muốn kết giao với ai, cần phải mở to mắt ra mà xem xét cho kỹ, kiếm được một nam nhân như vậy, trời tối còn mang cô đến nơi này thân thiết, thực không biết xấu hổ.” (Bí: 2 anh này đáng nghi quá Quạ ah. Quạ: hehe, đúng là rất khả nghi Bí ơi. Mọi người nhớ anh này nha, thêm một nhân vật mới lên sàn)
Chu Tráng Tráng nghĩ từ khi nào mà đạo tặc trở nên có lễ nghĩa liêm sỉ như vậy, kẻ đêm hôm đi cướp bóc mà còn bày đặt coi rẻ kẻ đêm khuya thanh tĩnh bị cướp ah.
“Đại ca, quên đi, cô gái này đã thảm lắm rồi, chúng ta đi nơi khác cướp sắc đi.”
“Ừ, cũng tốt, miễn cho chuyện hôm nay truyền ra bên ngoài lại nói huynh đệ chúng ta không trượng nghĩa.”
Tổ hai người cướp sắc cứ như vậy kẻ xướng người tuỳ rồi bỏ đi.
Sau đó, tiểu đệ đến cầu xin Chu Tráng Tráng tha thứ, Chu Tráng Tráng vẫn mỉm cười, không có việc gì phát sinh.
Chỉ là từ nay về sau không đáp ứng cùng tiểu đệ đi ra ngoài nữa.
Tuy rằng rất muốn cho nam đồng bào một cơ hội, nhưng Chu Tráng Tráng cảm thấy, gần đây nam đồng bào rất không có thực lực a






Bởi vì đả kích lần này, Chu Tráng Tráng lập tức ôm thái độ hoài nghi đối với tình yêu trai gái mập mờ, vì thế lại bắt đầu chuyên tâm vào bài vở mãi cho đến khi bước vào năm tư.
Thời điểm này bước vào giai đoạn thực tập đầy gian khổ, Chu Tráng Tráng bởi vì kết quả học tập tốt lại thêm hay tham gia các hoạt động tình nguyện, nên được vào tạp chí Bliss nổi tiếng.
Tạp chí này mới nổi vài năm nay, chủ yếu tập trung vào phái đẹp, mỗi kì đều chi bội tiền mời một nữ minh tinh nổi tiếng chụp hình gợi làm ảnh bìa, thêm vào nội dung phong phú, phong cách độc đáo, phát hành số lượng cao, lập tức hô phong hoán vũ.
Chu Tráng Tráng dù sao cũng là người mới, mà người mới thì phải bắt đầu từ việc làm cu-li, nhiệm vụ của Chu Tráng Tráng là đợi ở trong phòng chụp ảnh, chuyên phục vụ nhiếp ảnh gia với các nữ minh tinh, bưng trà rót nước tạp nham.
Ngoài ra nhiếp ảnh gia Andrew Lâm của tạp chí Bliss cũng là một cực phẩm, nghe nói hắn là con lai Pháp, thân hình cao 1,89 mét, đường nét khuôn mặt vượt trội, đôi mắt đen láy thuần khiết, còn có bộ ria cá tính cám dỗ không ít nữ nhân mê muội.
Lúc Hải Nhĩ quay lại, thấy bộ mặt ngưng trệ của Chu Tráng Tráng, nhìn lại điện thoại đang trên tay nàng, liền hiểu rõ, có chút ân hận vì mình quá sơ ý: “Tráng Tráng. . . . . . em, em biết rồ