Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/897 lượt.
Tráng Tráng cười cười, không trả lời.
Dù sao nàng thua cũng thua rồi, cần gì phải giả tạo bộ dạng tốt lắm chứ?
“Chị với Thường Hoằng cuối tuần này sẽ đính hôn tại khách sạn Hoa Cảnh, tuy chỉ mời toàn người nhà thôi, nhưng vẫn hoan nghênh em tới tham dự.” Phó Dương Dương tươi cười hoà hỉ hơn gió xuân, mềm mại hơn liễu rũ, bóng bẫy còn hơn mỡ vịt nướng nữa.
Thua ở trong tay cô ta, Chu Tráng Tráng cảm thấy bản thân cũng chẳng mất mặt gì.
“Trường hợp này, không khí quá nhơ bẩn, tôi đây còn không đi, huống chi là Chu Tráng Tráng.” Mĩ Địch quả thực không hổ danh hiệu vua đả kích, lập tức phát lực trước tiên.
“Cũng đúng, chị Mĩ Địch hiện tại thân thể không tiện, nơi đông đúc quả thật nên ít lui tới.
Đương nhiên em biết chị luôn thích náo nhiệt, nhất thời chắc khó mà thay đổi, vì vậy Tần ca ca anh hiện tại thân mang trọng trách, nên khuyên nhủ chị nhiều một chút.”
Bữa trưa vịt nướng ăn tương đối nhiều, khí lực có thừa, động tác hất tay quá lớn, biểu hiện rõ tình cảm ghét bỏ.
Khoảnh khắc kia, Chu Tráng Tráng cảm thấy không khí bên cạnh ngưng trệ, giống như một thùng keo đỗ xuống, gió lạnh thổi qua, khô cong bám lại.
Tài xế taxi hối thúc, Chu Tráng Tráng không có thời gian nghĩ nhiều, theo Hải Nhĩ lên xe, giây phút cửa xe đóng lại, Mĩ Địch nhẹ nhàng cười: “Thường Hoằng phản ứng thật là nhanh.”
Tiếng cười hàm nghĩa phong phú.
Bởi vì toà báo cách trường học khá xa, từ lúc bắt đầu kỳ thực tập Chu Tráng Tráng liền thuê một phòng nhỏ gần cạnh nơi làm để ở, căn phòng rộng chỉ khoảng 20 mét vuông thôi đã được nàng hồ biến thành sạch sẽ tươi mát.
Sau khi quay về phòng, thấy sắc mặt Chu Tráng Tráng không tốt, Hải Nhĩ cũng không dám rời đi.
“Em lúc nãy có phải rất quẫn bách không?” Trầm mặc một lúc lâu sau, Chu Tráng Tráng rốt cục hỏi một câu chẳng ăn nhập gì.
“Không đến mức túng quẫn nhưng khí thế không được mạnh cho lắm.” Hải Nhĩ luôn là người ăn nói khéo léo uyển chuyển.
Đối với phụ nữ mà nói, điều khiến người ta nản lòng nhất là khi đang mộc mạc, mũm mĩm, nghèo túng, tiền đồ thì chưa thấy đâu lại gặp phải gã đàn ông đểu cáng, bảnh bao cùng ả tình nhân. Điều quan trong hơn hết nữa là, bọn họ cư nhiên đến ăn vịt nướng, ăn vịt nướng mà nàng thích nhất!
Cướp đoạt người đàn ông của nàng còn chưa đủ, bây giờ ngay cả con vịt chết cũng giành, năm nay là cái năm gì không biết?
Chu Tráng Tráng càng nghĩ càng giận, cho dù Hải Nhĩ có hy sinh trí óc thâm thuý của mình bồi nàng chơi trò Anh em Mario trẻ con cũng không thể tắt lửa giận của nàng.
Buổi tối ở dưới lầu, Chu Tráng Tráng lôi ra một túi thịt nướng, bia và trái cây cùng Hải Nhĩ đối ẩm.
Tửu lượng Chu Tráng Tráng rất cố định.
Một lon, tâm tình sầu muộn..
Hai lon, ý thức có chút mông lung.
Ba lon, thế giới rất tốt đẹp.
Bốn lon, dân tộc hài hòa.
Năm lon, hoàn toàn chén sạch đồ ăn
Mà hôm nay, Chu Tráng Tráng phá lệ uống hết sáu lon, so với cấp độ “chén sạch mồi”còn nhiều hơn một lon, đó là người nhân gian đạt cảnh giới của thần tiên.
Duy nhất chỉ có thể nhớ một vài tình tiết vụn vặt.
Tình tiết một, Hải Nhĩ ngồi đối diện biến thành hai bóng lắc qua lắc lại.
Tình tiết hai, đèn huỳnh quang trên nóc nhà giống hệt mặt trời, chiếu loá khiến mắt nàng long lanh nước.
Tình tiết thứ ba, nàng cầm lon bia gõ bong bong vào cái bàn, kể lễ cho Hải Nhĩ nghe những uỷ khuất của mình: “Cô ta sao có thể cướp đoạt người yêu của người khác chứ, đây đâu phải chuyện sinh con trai mà chưa từng oo? Anh ta sao lại có thể dễ dàng bị cướp đi như thế chứ, này đâu phải sinh con gái mà không từng xx? (Đoạn này không biết là do CTT say nói nhảm, hay ta dịch nhảm nữa mà sao chẳng hiểu gì hết ah, mọi người thông cảm nha)
Tình tiết bốn, lúc nàng say mí tỷ gục trên bàn, Hải Nhĩ dường như nhận được điện thoại của ai đó: “Cô ấy . . . . . . say lắm rồi . . . . . địa chỉ ở đây . . . . . . anh cần thận một chút . . . . . đừng để kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ . . . . . . được.”
Tình tiết thứ năm, trong bóng đêm, trời đất chao nghiêng, nàng đảo qua đảo lại chạy vào toilet, dọc đường đi lại có người dìu đỡ đến bên cạnh bồn rửa mặt, đôi tay kia khẽ vuốt tóc nàng, thực săn sóc.
Tình tiết thứ sáu, nàng không biết làm thế nào trở lại nằm trên giường, một đôi tay đang vuốt ve thân thể nàng, mạnh mẽ thiết tha, như đã phải kiềm chế rất lâu rồi. Có đôi môi nào hôn khắp khuôn mặt nàng, môi nàng.
Trên mặt hắn có nước.
Ách, mái nhà bị giột sao, ngày mai nhất định phải tìm chủ nhà đến sửa mới được — đó là suy nghĩ cuối cùng của Chu Tráng Tráng trước khi hoàn toàn chìm vào vô thức.
Say rượu tỉnh lại, đầu óc quay mồng mồng như cả đêm qua ngồi xe leo núi, mỗi bước đi như đang trên mây, Chu Tráng Tráng tới toà soạn. Trán như viết bốn chữ “uống rượu quá nhiều.
Sau khi đưa café không sữa không đường nóng hầm hập cho Andrew Lâm, Chu Tráng Tráng bắt đầu ngồi ngẩn người.
Đoạn ký ức ngắn ngủi tối hôm qua, mơ mơ hồ hồ, cứ như là đứn