Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/891 lượt.

phải hắn.
Như vậy còn lại duy nhất chỉ có thể là anh ta?
Trái tim Chu Tráng Tráng như treo trên miệng lọ acid, một hồi hít thở không thông, một hồi trống trải, ngâm lâu thấm vào tận xương tuỷ.
Không phải đã muốn buông tay nàng ra sao, vì cái gì còn đến trêu chọc? 






Chu Tráng Tráng ngồi trong phòng Tả Nhất cả một hồi lâu mới phát hiện hôm nay Tả Nhất nhìn qua có chút khác thường, biểu tình phấn khởi kia giống như uống nhầm phải thuốc.
Tả Nhất xếp xong cái áo cuối cùng, mới xoay người, sắc mặt bình tĩnh tuôn ra cái tin tức kinh thiên: "Anh muốn đi tìm Đa Đa."
"Xảy ra chuyện gì?" Chu Tráng Tráng trợn to mắt.
"Cô ấy sắp kết hôn." Đây là cọng rơm cuối cùng ngoài sức chịu đựng của hắn.
"Cướp hôn a, muốn đóng phim truyền hình sao? Anh tên đàn ông này sao lại như thế chứ? Thấy cô ấy vui vẻ sống anh không cam lòng phải không? Trước kia lúc người ta tốt với anh, anh mặt dày mày dạn không biết xấu hổ làm chuyện có lỗi, hiện tại người ta sắp gả cho một người đàn ông tốt, anh lại mặt dày mày dạn không biết xấu hổ chạy tới phá đám. Anh thật sự nghĩ mình là chúa Jesus a? Cô ấy nhất định phải tin anh mới có thể vui vẻ suốt đời.” Chu Tráng Tráng nổi cáu nói liền một mạch, giọng điệu giống như cơm tối qua để thiu, chua xộc lên tận não.
"Bất quá tên bạn kia của tôi chào giá rất đắt tiền, hơn nữa nghe nói còn theo cô gần hai năm lận, xem ra người sai khiến đối với cô cảm tình rất sâu, hoặc là rất yêu cô, hoặc là rất hận cô." Andrew Lâm sờ sờ hàm ria khêu gợi trên cằm.
"Anh gặp phải người cuồng xé quần áo, tôi gặp phải tên biến thái cuồng theo dõi, không biết ai thảm hơn ai." Chu Tráng Tráng thở dài.
Vì báo đáp ân Chu Tráng Tráng hy sinh giấc ngủ quý giá giúp hắn đi mua đồ vật này nọ, Andrew Lâm quyết định mời nàng đến một nhà hàng Pháp đặc biệt có phong cách ở trung tâm thành phố.
Trong lòng Ở Chu Tráng Tráng, cái gọi là phong cách là chổ đốt tiền, thiêu đốt rất nhiều tiền, không chừng một bữa ăn có đến 80% là phí trang hoàng rồi.
Nhưng cũng may không phải mình trả tiền, Chu Tráng Tráng cũng yên tâm thoải mái.
Ai ngờ hôm nay ra cửa không coi giờ lành, ngay tại cửa ra vào, nhìn thấy một mỹ nữ đang từ nhà hàng đi ra, Andrew Lâm luôn luôn trấn định lạnh nhạt thế mà giờ đây hai chân run lên.
Chu Tráng Tráng lập tức hiểu rõ, nhỏ giọng hỏi: "Đây là cô gái xé nát quần áo sao?"
Đoán là chính xác, Andrew Lâm chỉ kịp dặn lại một câu "Cô đi vào trước, tôi đi trốn rồi tới sau" lập tức biến mất.
Chu Tráng Tráng chỉ có thể kiên trì tiến về phía cô nàng xé y phục đang cách một khoảng không xa, quả nhiên khí tràng mười phần, vỏn vẹn một cái sượt vai lướt qua thôi đã khiến Chu Tráng Tráng trán đổ vô số mồ hôi lạnh.
Người phục vụ dẫn Chu Tráng Tráng đến một chổ sát cửa sổ, ừng ực ừng ục một hơi cốc nước lạnh, lúc này mới kiềm chế được nội tâm sợ hãi.
Cô nàng kia, nếu sinh ra vào thời cổ đại, tuyệt đối là một tuỵêt đại cao thủ a.
Hồn vía còn chưa trấn định hoàn toàn thì khóe mắt bỗng nhiên lại thoáng thấy cửa vào một đôi nam nữ, đợi nhìn thấy rõ, mồ hôi trên trán mới vừa được lau khô lại hạt trước hạt sau ồ ạt kéo tới.
Chu Tráng Tráng vừa dùng menu che chắn mặt mình, trong lòng vừa chửi má nó: shit, ta có thù có oán gì với đôi gian phu dâm phụ này không bằng? Ta đi quán vịt nướng các người cũng đi quán vịt nướng, ta đến nhà hàng trang nhã các người cũng đến nhà hàng trang nhã, hôm nào bà đây đi ăn tào hủ thúi các người cũng muốn theo sao?
Cho dù Chu Tráng Tráng tận lực thu nhỏ mình lại, nhưng trên người Phó Dương Dương cứ như có trang bị rađa, thoáng cái liền thấy nàng, lôi kéo Thường Hoằng đi đến trước bàn nàng, mỉm cười, mang chút ý tứ thắng lợi: "Tráng Tráng, thật khéo nha, em đi một mình sao?"
"Ân, đúng là khéo, cô đi hai người sao?" Chu Tráng Tráng cúi đầu xem thực đơn, tư thế cơ thể biểu đạt không có tâm tình nói chuyện phiếm, xin hai ngươi mau cút đi.
Nhưng Phó Dương Dương vẫn một tay kéo cánh tay Thường Hoằng, tay kia thì vươn tới trước mặt Chu Tráng Tráng, nói: "Hôm chúng tôi đính hôn em không có tới, thật sự là thiếu hẳn niềm vui mà. Em xem nhẫn này, có đẹp không?
Nhẫn kim cương trên ngón tay Phó Dương Dương óng ánh rực rỡ, dưới ánh đèn lấp loé tia sáng như tia chớp.
Chu Tráng Tráng thừa nhận hai mắt mình bị chiếu loá đau nhức.
"Đi thôi, người ta còn có việc." Thường Hoằng muốn đem Phó Dương Dương rời đi.
Nhưng Phó Dương Dương cũng đâu chịu để yên, đóng trụ tại chỗ, nhẹ nhàng nũng nịu cười: "Đúng vậy, ‘người ta’, Tráng Tráng có thể không phải là người ta sao?"
Chị dâu có thể nhẫn, chú em thì thể nhịn, ngươi đoạt người yêu ta còn chưa tính sổ, còn diễu võ dương oai, lên mặt vểnh mông, Chu Tráng Tráng quá tức giận, liền vỗ mặt bàn, phát ra một tiếng động rung trời, kinh động toàn bộ thực khách.
Ssau khi vỗ xong, tuy rằng Phó Dương Dương tạm thời giật mình, nhưng tiếp theo, Chu Tráng Tráng còn chưa nghĩ ra cái gì hay ho để nói cả, vì thế sau hành động đập